Trương Trí Hằng là một người khá kiêu ngạo. Dù gia cảnh ở thành phố H không phải quá giàu có, nhưng từ nhỏ hắn đã học giỏi, ngoại hình cao lớn điển trai, được nhiều người yêu mến.
Hắn quen biết Thư Thanh Thiển hồi còn đi học phổ thông, sau đó cả hai cùng đỗ vào một trường đại học, chính thức trở thành người yêu. Đến khi đi làm, tình cảm của hai người càng thêm sâu đậm, thậm chí đã đến lúc bàn chuyện hôn nhân, là một cặp đôi khiến ai cũng ngưỡng mộ.
Nhưng không ngờ một vụ sao băng bất ngờ đâm vào Trái Đất, mang đến một thảm họa khủng khiếp. Từ đó thế giới trở thành nơi tận thế, xác sống hoành hành cắn người, xác chết chất đầy khắp nơi.
Đồng thời, cả hai cũng thức tỉnh được dị năng.
Đôi khi, Trương Trí Hằng thậm chí còn cảm ơn tận thế đã đến. Nếu không có tận thế, có lẽ hắn chỉ là một nhân viên bình thường, mỗi tháng nhận đồng lương ít ỏi, chịu đựng sự khó chịu của cấp trên, rồi thành thật kết hôn sinh con với Thư Thanh Thiển, cứ như thế sống qua một đời.
Nhưng giờ đây mọi thứ đã khác. Hắn đã thức tỉnh dị năng, trở nên vô cùng mạnh mẽ, được mọi người ngưỡng mộ, thậm chí còn tự mình thành lập căn cứ thành phố H. Trương Trí Hằng cảm thấy cuộc đời mình cuối cùng cũng đã đạt đến đỉnh cao, thực hiện được ước mơ mà trước tận thế hắn tuyệt đối không thể chạm tới.
Thế giới quen thuộc này đã thay đổi từ khi tận thế bắt đầu, trật tự xã hội sụp đổ, đạo đức suy đồi, nhân tính méo mó, đủ loại tội ác giết người cướp của diễn ra công khai. Những kẻ từng cao cao tại thượng nay đã rơi xuống bùn lầy, có người lại bay lên tận trời xanh.
Trương Trí Hằng cảm thấy một sự sảng khoái chưa từng có.
Có lẽ vì sống chung với Thư Thanh Thiển quá lâu, hai người dần trở nên nhàm chán với nhau, hắn cảm thấy nàng có tính cách quá mạnh mẽ, khiến hắn cảm thấy phiền chán. Cho đến khi gặp Nhạc Linh Nhi, Trương Trí Hằng cảm thấy mình đã rung động.
Nhạc Linh Nhi có vẻ ngoài đáng yêu, tính cách ngoan ngoãn, dễ thương, biết thấu hiểu người khác, đúng là kiểu người hắn thích.
Thư Thanh Thiển cũng không ngờ rằng, từ khi 16 tuổi đến 26 tuổi, cả hai đã quen biết nhau 10 năm, vậy mà một ngày kia Trương Trí Hằng lại đột ngột nói chia tay nàng. Hắn ta chỉ nhẹ nhàng nói một câu: "Mình chia tay đi, anh thích người khác rồi."
Lúc đầu khi chia tay, Thư Thanh Thiển cứ níu kéo Trương Trí Hằng không buông, hắn ta còn hơi tức giận. Nhưng không ngờ bây giờ nàng lại không níu kéo hắn nữa, mà còn đến với Nhạc Linh Nhi. Thấy hai người hôn nhau, Trương Trí Hằng cảm thấy như bị lừa dối, trong lòng tràn đầy sự phẫn nộ với cả hai.
Trương Trí Hằng không phải là người vô dụng, hắn ta rất thâm hiểm và đã lên kế hoạch từ trước. Mặc dù biết Thư Thanh Thiển có dị năng rất mạnh, nhưng nàng thường xuyên đi tiêu diệt xác sống ở thành phố B, đặc biệt là gần đây nàng đã đi một thời gian dài, rất nhiều việc trong căn cứ đều do hắn ta quản lý. Tất nhiên, Trương Trí Hằng sẽ không bỏ lỡ cơ hội kéo bè kéo cánh về phía mình, hắn ta đã sẵn sàng mọi thứ để giành lại quyền lãnh đạo thành phố H rồi.
Trở về phòng, hắn ta âm thầm liên lạc với những người mà mình đã mưu hoa, trong lòng cười nhạt.
***
Trong phòng, hai người còn đang hôn nhau say đắm.
Nhạc Linh Nhi vẫn còn ngơ ngác, chỉ cảm thấy hơi thở nóng rực của đối phương phả vào mặt, sau đó cô bị Thư Thanh Thiển hôn. Nàng rất mạnh mẽ, cạy răng cô ra và xâm nhập vào khoang miệng của cô, nhiệt độ nóng đến nỗi như muốn làm tan chảy cô.
Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!
Trái tim Nhạc Linh Nhi đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô cảm thấy toàn thân mình như đang bị lửa thiêu đốt, mặt đỏ bừng, chân tay mềm nhũn. Cảm giác mơn man, quấn quýt, môi lưỡi đan xen khiến cô vừa tê dại vừa ngứa ngáy như bị điện giật.
Nhạc Linh Nhi chưa bao giờ có cảm giác tuyệt vời như vậy, cô không kìm được mà vòng tay qua cổ Thư Thanh Thiển, nhắm mắt lại định đáp lại nụ hôn, nhưng rồi lại bị Thư Thanh Thiển nhẹ nhàng đẩy ra.
Thấy Trương Trí Hằng đã đi rồi, Thư Thanh Thiển bèn đẩy Nhạc Linh Nhi ra, thấy cô mở mắt ra nhìn mình với vẻ không hiểu, Thư Thanh Thiển im lặng một lúc rồi nói: "Tôi không thích con gái, cô đi đi."
Ánh mắt Nhạc Linh Nhi lập tức ươn ướt, cô không thể tin được mà nhìn Thư Thanh Thiển. "Chị đang lừa em phải không? Chị vừa mới hôn em mà."
Thư Thanh Thiển cười nhạo, "Đúng vậy, chính vì hôn cô xong tôi mới nhận ra, ôm cô vào lòng như đang ôm cột điện ấy. Hôn cũng chẳng biết hôn, nói thẳng ra là tôi không hề hứng thú với cô."
Nhạc Linh Nhi há miệng ra, lại nói không nên lời. Cô vốn mít ướt, giờ đây hai mắt đẫm lệ, những giọt nước mắt to tròn lăn dài trên má, ai nhìn thấy cũng phải xót xa.
Nhạc Linh Nhi không ngờ đối phương lại nói ra những lời như vậy, tức đến mức thở không ra hơi. Vừa nãy cô còn đang đắm chìm trong sự lãng mạn, không ngờ giây tiếp theo đã rơi xuống vực sâu. Cô chỉ vào mũi Thư Thanh Thiển, lắp bắp một hồi cũng không mắng ra được một câu tàn nhẫn.
"Thư Thanh Thiển, chị quá đáng lắm!" Nhạc Linh Nhi buông tay, giậm chân rồi xoay người bỏ đi.
Thư Thanh Thiển không nói gì, đóng sầm cửa lại, rồi hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén đi cảm giác xao động vừa nãy. Nàng là người rất bình tĩnh, biết rằng những gì mình vừa làm là không đúng, nhưng có thể chấm dứt mối quan hệ rắc rối này thì cũng đáng. Nàng thực sự không muốn dây dưa với hai người nữa.
Về phần ánh mắt âm hiểm của Trương Trí Hằng khi ra về, Thư Thanh Thiển đã nhìn thấy rõ. Nàng chỉ có thể nói rằng mình sẽ chờ xem.
Những ngày sau đó, Thư Thanh Thiển vẫn tiếp tục đi tiêu diệt xác sống như thường lệ. Toàn bộ căn cứ cũng không có gì bất thường, chỉ là không biết Nhạc Linh Nhi đã trốn đi đâu. Tuy nhiên, Thư Thanh Thiển cũng không quan tâm lắm, nàng vẫn dẫn đội đi tiêu diệt những con xác sống còn sót lại.
Hôm nay, vừa dẫn đội về đến nhà, Thư Thanh Thiển bất ngờ thấy Trương Trí Hằng dẫn theo đội của mình bao vây biệt thự. Sau đó, Trương Trí Hằng xuất hiện trong phòng khách với vẻ mặt đắc thắng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!