Chương 43: (Vô Đề)

Hoàng thượng dù không còn truy cứu chuyện lần trước nữa, nhưng Hoàng Phủ Hoành vẫn cảm thấy vô cùng lo lắng bất an.

Những ngày qua, sức khỏe của hoàng thượng không tốt, là thái tử, đương nhiên Hoàng Phủ Hoành phải vào triều thay cha xử lý chính sự.

Một hôm, sau khi phê duyệt xong tấu chương, Hoàng Phủ Hoành đi dạo qua Ngự hoa viên để thư giãn, thì tình cờ nghe thấy hai thái giám đang lén lút bàn tán, bèn dừng chân nấp sau tảng đá giả.

"Hầy, ngươi nói xem bệnh của bệ hạ lần này nặng thế nào, không biết bao giờ mới khỏi."

"Tam điện hạ ngày nào cũng đến tẫn hiếu, bệ hạ rất vui lòng, chắc chắn sẽ sớm khỏe lại thôi."

"Cũng đúng, ta còn nghe thấy bệ hạ khen ngợi tam điện hạ nhiều lần."

"Ngươi nói xem, liệu bệ hạ có đổi thái tử không?"

"Ấy," Thái giám kia vội vàng nhìn xung quanh, xác nhận không có ai mới tiếp tục, "Chuyện này ngươi đừng có mà nói lung tung."

Thái giám kia cũng nhỏ giọng lại, "Dù sao thì chuyện lần trước cũng ồn ào quá, mấy ngày nay bệ hạ đều không muốn gặp thái tử, bây giờ ai cũng nói như vậy."

"Những chuyện này không phải chuyện chúng ta nên bàn tán, cẩn thận bị người ta nghe thấy mà mất đầu."

Hai người kia đi càng lúc càng xa, Hoàng Phủ Hoành mới bước ra, vẻ mặt âm trầm nhìn về phía trước. Hóa ra tin đồn đổi thái tử đã lan rộng khắp cung.

Thật nực cười.

Tam đệ tính là gì mà cũng xứng làm thái tử?

Lúc đầu, hắn cũng không tin, nhưng nghĩ lại thái độ ngày càng ngông nghênh của tam đệ, không còn coi hắn ra gì, Hoàng Phủ Hoành bắt đầu nghi ngờ, bèn sai người đi điều tra, quả nhiên phát hiện ra điều bất thường.

Hôm đó, ám vệ bắt được một tin mật, trình lên Hoàng Phủ Hoành.

Hoàng Phủ Hoành mở ra xem, không ngờ Hoàng Phủ Liễn và thống lĩnh cấm quân lại cấu kết với nhau, định nhân lúc đại hôn của hắn gây ra hỗn loạn, cướp đoạt hoàng cung, g**t ch*t hắn rồi tự mình lên ngôi.

Cấm quân từ trước đến nay luôn nằm trong tay phụ hoàng, không ngờ bây giờ phụ hoàng lại giao cho tam đệ.

Hắn ta làm sao có thể không hiểu ý tứ trong đó?

Hoàng Phủ Hoành kinh ngạc, xem ra phụ hoàng quả thật không hài lòng với mình.

May mà hắn đã chặn được tin tức này.

Nhưng bây giờ khi đã biết được kế hoạch của đối phương, hắn đương nhiên sẽ không ngồi yên chờ chết.

Hoàng Phủ Hoành cười lạnh, toàn bộ cấm quân trong kinh thành cộng lại cũng chỉ có một vạn người, trong cung nhiều nhất là ba ngàn, đi xa hơn nữa thì phải điều động, căn bản không đáng lo ngại.

Mà lại, cậu của hắn là Trương Nhất Hùng đang giữ chức chỉ huy sứ ở Ký Châu đô, đến lúc đó chỉ cần mượn một ít quân lính, từ Ký Châu đến kinh thành không xa, chắc chắn sẽ kịp.

Đến lúc đó nhất định sẽ khiến phụ hoàng nhìn rõ tài năng mưu lược của mình, hiểu được ai mới là đứa con ngoan.

Thư phủ.

"Hoàng Phủ Hoành đã nhận được tin chưa?" Thư Thanh Thiển hỏi một cách thờ ơ, như thể đó chẳng qua là chuyện nhỏ nhặt.

"Dạ rồi, Thư cô nương liệu sự như thần, thái tử biết chuyện liền lập tức liên lạc với cậu của hắn, hiện tại binh mã đang gấp rút từ Ký Châu tiến đến, chắc chắn sẽ sớm tới kinh thành."

"Binh mã Ký Châu vừa động, hoàng đế chắc cũng biết rồi, dù sao ông ta đã ngự trị lâu như vậy, không thể không có tai mắt."

"Mật thám trong cung báo cáo lại rằng, hoàng đế biết thái tử tự ý điều động binh mã ở địa phương đã nổi cơn thịnh nộ, nhưng lại không ngăn cản. Nghe nói hoàng đế định cho thái tử một cơ hội nữa, hy vọng thái tử có thể biết nặng nhẹ."

Thư Thanh Thiển khẽ cười, lông mày giãn ra, tiếp tục xem cuốn sách trên tay.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!