Chương 42: (Vô Đề)

Thư Vị Nghiên biết tin Thư Thanh Thiển được phong làm thái tử phi, bèn lập tức trở về nhà mẹ đẻ.

Cô ta biết sớm muộn gì Hoàng Phủ Hoành cũng sẽ cưới chính thê, dù sao thân phận của cô ta chưa đủ. Nhưng so với những người khác, chọn tiểu muội mình, một cô gái yếu đuối đa bệnh sẽ dễ điều khiển hơn.

Tất cả đều nằm trong kế hoạch của cô ta. Lần này trở về, cô ta đặc biệt muốn xem xét tiểu muội mình.

Mới chỉ xa nhà một tháng, nhưng cử chỉ của cô ta đã hoàn toàn thay đổi, đi đứng theo đúng nghi lễ cung đình, cao quý thanh nhã, cứ như đã sống trong cung nhiều năm vậy.

Thấy Thư Vị Nghiên như thế, trong lòng Thư Thanh Thiển chợt sinh nghi ngờ, loại khí chất này không phải một sớm một chiều có thể luyện được.

Thư Vị Nghiên không hề hay biết, cô ta luôn tò mò tại sao sau khi trùng sinh, Thư Thanh Thiển lại không chết. Cô ta đã nhiều lần âm thầm thăm dò, thậm chí còn nói trước vài chuyện sẽ xảy ra trong một năm nữa.

Thư Thanh Thiển vẫn không có phản ứng gì, cứ như không biết gì cả.

Thư Vị Nghiên lúc này mới yên tâm, kết luận Thư Thanh Thiển không phải là người trùng sinh giống mình, bèn nắm lấy tay Thư Thanh Thiển cười nói: "Khi tỷ biết muội được phong làm thái tử phi, trong lòng thật sự rất vui. Từ nay về sau, hai tỷ muội chúng ta có thể thường xuyên ở bên nhau trò chuyện như trước rồi."

Thư Thanh Thiển nghiêng đầu nhìn đối phương: "Nhị tỷ thật sự vui sao?"

Thư Vị Nghiên gật đầu: "Tỷ đương nhiên vui rồi."

Thư Thanh Thiển không nói gì nữa, lặng lẽ rút tay về, rồi mời Thư Vị Nghiên ra ngoài.

Thư Vị Nghiên vừa rồi nói bóng nói gió, làm sao Thư Thanh Thiển không nghe ra, nhưng những chuyện đó đều chưa xảy ra mà.

Thư Vị Nghiên không đơn giản.

***

Không lâu sau khi Thư Vị Nghiên đi, trời bắt đầu mưa phùn. Tâm trạng của cô ta không hề vì thời tiết xấu mà trở nên tệ đi, trái lại còn vui vẻ hơn.

Được thấy Thư Thanh Thiển nghẹn khuất như vậy, bây giờ cô ta cảm thấy vô cùng sảng khoái.

Hiện tại Hoàng Phủ Hoành đã là thái tử, chỉ cần chờ hoàng đế qua đời là có thể lên ngôi, cô ta đã không thể chờ đợi được nữa.

Còn ba năm nữa, ba năm sau hoàng đế sẽ chết.

Thư Thanh Thiển nhìn ra ngoài cửa sổ, cau mày, rồi bảo Liên Nhi mang đến một chiếc áo choàng. Nàng quyết định ra ngoài.

Liên Nhi có chút lo lắng, "Tiểu thư, ngoài trời đang mưa, chúng ta đợi trời tạnh rồi hãy ra ngoài đi, không thì tiểu thư lại bị nhiễm phong hàn mất."

Thư Thanh Thiển nhíu mày, "Chỉ là mưa phùn thôi, không dính ướt y phục, không đáng lo đâu. Mưa xuân kéo dài không biết đến bao giờ, ta không thể chờ đợi thêm được nữa."

Liên Nhi đành phải đi lấy áo choàng cho Thư Thanh Thiển mặc vào, "Tiểu thư, chúng ta đi đâu vậy?"

Thư Thanh Thiển lên xe ngựa, "Đi núi Phượng Hoàng."

Xe ngựa đi đến ngoại ô, ngang qua Lưu Tiên thi xã. Hôm nay Lưu Tiên thi xã khác với lần trước, không có nhiều người, rất yên tĩnh. Xe ngựa không dừng lại mà đi thẳng l*n đ*nh núi, đến một toà đạo quan. Không ai biết Thư Thanh Thiển đã nói chuyện gì ở đó, nhưng nàng đã ở lại đó suốt ba canh giờ rồi mới trở về.

Trời đã xẩm tối, Thư Thanh Thiển mới trở về. Thư phụ hỏi con gái đã đi đâu chiều nay, Thư Thanh Thiển chỉ nói là đến đạo quan cầu phúc, Thư phụ cũng không hỏi thêm gì nữa, chỉ nói rằng tháng sau sẽ tổ chức hôn lễ, đến lúc đó không thể đi đâu lung tung được.

Vừa về đến phòng, Thư Thanh Thiển đóng cửa lại, bất ngờ có một hắc y nhân đeo mặt nạ nhảy xuống từ xà nhà.

Thư Thanh Thiển chưa kịp nói gì, hắc y nhân đã lấy ra một miếng ngọc bội chạm khắc hình con rắn. Thư Thanh Thiển chỉ nhìn thoáng qua đã nhận ra đây là vật mà Tiêu Tòng Vân thường đeo, liền đoán ra kẻ đến là ai.

"Ngươi là người của Tiêu Tòng Vân phái đến?"

Hắc y nhân kia cung kính đáp: "Vâng, tướng quân đã sớm đoán trước mình sẽ gặp chuyện này, lúc ấy đã nói nếu xảy ra chuyện gì thì hãy tìm đến Thư cô nương. Nếu Thư cô nương có bất cứ yêu cầu gì, chúng ta sẽ tận tâm tận lực giúp đỡ."

Xem ra Tiêu Tòng Vân đã sớm dự tính mình sẽ có ngày này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!