Ở Đại Tề, thái tử phi luôn do hoàng đế trực tiếp chọn lựa. Người con gái ấy phải xuất thân cao quý, phẩm hạnh trong sạch để sau này trở thành một bậc mẫu nghi thiên hạ. Đối với những nữ tử ở thế giới này, không có gì cao quý hơn hoàng hậu.
Hoàng đế chỉ vì một lời yêu cầu của thái tử mà đã quyết định hôn sự này. Dù chỉ là khẩu dụ, nhưng lời vàng ý ngọc của hoàng đế thì chẳng khác nào một thánh chỉ.
Không ai hỏi nàng có muốn hay không.
Thư Thanh Thiển rất rõ hậu quả của việc chống lại thánh chỉ. Nhẹ thì mất đầu, nặng thì liên lụy đến cả gia tộc.
Nhưng hôm nay, nàng thật sự không muốn nhận thánh chỉ này.
Hoàng Phủ Hoành ngồi trên cao, uống cạn một chén rượu, trên môi nở nụ cười hài lòng, thong thả ngắm nhìn biểu cảm của Thư Thanh Thiển.
Thư Thanh Thiển đứng yên tại chỗ, trên mặt vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt, nhưng đôi mắt sâu thẳm ấy ẩn chứa cơn giận dữ, quan sát sắc mặt của mọi người.
Tôn thị thấy Thư Thanh Thiển vẫn đứng im, bèn kéo nhẹ tay áo của con gái, ra hiệu cho nàng lãnh chỉ tạ ơn.
Thư Thanh Thiển vẫn không nhúc nhích. Lúc này, nàng lại một lần nữa lướt qua câu chuyện trong đầu.
Nàng hối hận vì đã xem nhẹ thế giới này.
Thư Thanh Thiển nhìn xuống đôi bàn tay của mình, lần đầu tiên cảm thấy bất lực.
Số phận không nằm trong tay nàng, cảm giác đó thật tệ.
Thư Thanh Thiển vẫn đứng yên.
Không khí xung quanh trở nên ngượng ngùng, mọi người đều nhìn chằm chằm vào Thư Thanh Thiển, không hiểu ý đồ của nàng.
Nụ cười trên mặt hoàng đế dần biến mất, thay vào đó là vẻ giận dữ.
Ngay lúc này, có một cung nhân vào báo tin Tiêu đại tướng quân đến cầu kiến, nói là có việc quan trọng.
Hoàng đế nhíu mày, do dự một lát rồi vẫn cho phép đối phương vào.
Tiêu Tòng Vân mặc một bộ giáng y màu đỏ thẫm, vào cung bái kiến.
Cô biết hôm nay là ngày chọn thái tử phi cho thái tử, nghe nói Thư Thanh Thiển cũng vào cung, trong lòng luôn lo lắng. Sau khi biết được hoàng đế có ý định phong đích nữ Thư gia làm thái tử phi, lúc này cũng không còn quan tâm đến nhiều nữa, trực tiếp đi vào.
Hoàng đế đối mặt với Tiêu Tòng Vân, giọng điệu vẫn khá hòa nhã. Ông biết Tiêu Tòng Vân có nhiều công lao, là một lương tài hiếm có.
"Không biết ái khanh vào cung lúc này có việc gì?"
Tiêu Tòng Vân quỳ xuống, "Khởi bẩm hoàng thượng, trong lòng vi thần có người mình yêu mến, hôm nay đến là muốn hoàng thượng ban hôn cho vi thần."
Câu nói này gây ra một sự xôn xao, mọi người đều nhìn về phía Tiêu Tòng Vân, một lúc sau mới nhớ lại sự hiện diện của Thư Thanh Thiển.
Trương quý phi ở bên cạnh nghe thấy vậy, che miệng cười, "Bệ hạ, ngài xem Tiêu đại tướng quân vì nước xông pha, bây giờ đã hai mươi mấy tuổi rồi, bên cạnh cũng không có ai bầu bạn, ngài quả thật nên ban cho một mối lương duyên."
Hoàng đế cũng vui vẻ, "Tốt, không biết Tiêu đại tướng quân thích cô gái nhà nào, chi bằng hôm nay nói ra đi."
Tiêu Tòng Vân liếc mắt nhìn Thư Thanh Thiển, rồi nói: "Người vi thần yêu mến chính là đích nữ Thư gia."
Thư Thanh Thiển không khỏi ngoái lại, nhìn Tiêu Tòng Vân đang quỳ giữa đám đông. Dù cho trái tim đã chai sạn, không hiểu sao nàng vẫn cảm thấy có chút xúc động.
Đã rất lâu rồi nàng không có cảm giác này.
Thư Thanh Thiển biết đối phương vì mình mà vào cung, thậm chí không ngại đối đầu với hoàng đế.
Hoàng đế sắc mặt đại mét, ngay cả Trương quý phi vốn luôn tươi cười giờ cũng không còn mỉm nổi. "Tiêu đại tướng quân có lẽ chưa biết, con ta cũng yêu thích đích nữ Thư gia, đang có ý muốn phong nàng làm thái tử phi. Hôm nay có rất nhiều tiểu thư nhà quan đến đây, Tiêu đại tướng quân hãy xem lại, có lẽ sẽ có người hợp ý hơn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!