Chương 40: (Vô Đề)

Từ khi Thư Vị Nghiên rời khỏi phủ Thư gia, Thư Thanh Thiển cũng thanh nhàn hơn.

Thời tiết ấm dần lên, sức khỏe của nàng cũng khá hơn nhiều, không cần phải mặc những bộ váy áo bông nặng nề nữa, thay vào đó là những bộ xiêm y mỏng nhẹ.

Hôm nay, tình cờ nàng nghe được một tin tức, đó là nhị hoàng tử đã cứu hoàng đế trong cuộc săn bắn, lập được công lớn.

Trước đó, nhị hoàng tử bị hoàng thượng khiển trách vì những việc làm hoang đường, nhưng không ngờ lại dũng cảm cứu cha mình. Hoàng đế rất cảm động, càng yêu quý con trai này hơn, mọi người đều bàn tán xôn xao rằng nhị hoàng tử rất có thể sẽ được lập làm thái tử.

Nàng cần phải suy nghĩ kỹ về tin tức này.

Thư Thanh Thiển gõ nhẹ ngón tay lên bàn, gọi hệ thống ra.

Theo cốt truyện của hệ thống, lẽ ra hoàng đế thoát khỏi nguy hiểm là nhờ Tiêu Tòng Vân, vậy mà giờ đây nhị hoàng tử lại chen ngang.

Thư Thanh Thiển cảm thấy khá bối rối, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ở đây?

Trăng lên đầu cành.

Thư Thanh Thiển tắm xong, mặc y phục, mái tóc dài như mực buông xõa sau lưng, còn mang theo hơi ẩm.

Nàng ngồi bên cửa sổ, tùy ý cầm một cuốn sách đọc, Liên Nhi ở phía sau giúp nàng lau khô tóc.

Liên Nhi nhẹ nhàng lau tóc cho nàng, chỉ còn phần ngọn tóc hơi ẩm, nhưng Thư Thanh Thiển lại đột ngột nói: "Liên Nhi, ngươi không cần lau nữa, ngươi đi ngủ sớm đi, phần còn lại để ta tự làm."

Liên Nhi hơi lo lắng, "Tiểu thư, người nhất định phải lau khô tóc rồi mới đi ngủ đấy."

Thư Thanh Thiển mỉm cười, "Ngươi yên tâm, ta biết mà."

Thấy tiểu thư đã nói vậy, Liên Nhi mới ra ngoài.

Vừa lúc Liên Nhi quay lưng đi, Tiêu Tòng Vân đã từ cửa sổ nhảy vào.

Những ngày qua, Tiêu Tòng Vân thường xuyên đến tìm Thư Thanh Thiển vào buổi tối, nên nàng cũng đã quen dần. Lúc nãy, vừa thấy bóng dáng cô ở bên ngoài, nàng đã bảo Liên Nhi ra ngoài, tạo điều kiện cho đối phương vào.

Tiêu Tòng Vân vừa vào đã thấy Thư Thanh Thiển đang ngồi thư thái bên cửa sổ, cô nhíu mày.

Cô tiến lại gần, kéo Thư Thanh Thiển đứng dậy, dịu dàng nói: "Vừa tắm xong đừng ngồi cạnh cửa sổ, cẩn thận bị cảm lạnh."

Giọng nói của Tiêu Tòng Vân tuy nhẹ nhàng nhưng hành động lại rất quyết đoán, cô kéo Thư Thanh Thiển đến ngồi bên giường.

Thư Thanh Thiển không cự tuyệt mà tùy ý để đối phương dắt tay mình, còn ngẩng đầu cười nhẹ: "Được."

Thấy Thư Thanh Thiển đã ngồi xuống, Tiêu Tòng Vân mới giúp nàng lau khô phần tóc còn ướt, động tác vô cùng nhẹ nhàng.

Mái tóc mềm mại, mượt mà trượt qua các ngón tay cô, tỏa ra một mùi hương nhè nhẹ, Tiêu Tòng Vân ngửi thấy, tim đập thình thịch.

Trong mắt cô, Thư Thanh Thiển tựa như pha lê, gốm sứ, toàn thân không một tì vết, luôn khiến cô muốn ôm nàng vào lòng, nhưng lại sợ chạm nhẹ vào sẽ làm nàng vỡ tan, chỉ có thể dịu dàng đối xử, cẩn thận chăm sóc.

Nhớ lại tin tức mình nghe được ban ngày, Thư Thanh Thiển hỏi: "Ta nghe nói hôm nay nhị hoàng tử đã cứu hoàng thượng, lập được công lớn?"

Tiêu Tòng Vân dừng động tác, gật đầu: "Đúng vậy."

Thư Thanh Thiển quay đầu nhìn Tiêu Tòng Vân, nghiêm túc nói: "Ngươi có thể kể cho ta nghe tình hình lúc đó không?"

Tiêu Tòng Vân nhớ lại sự việc lúc đó, "Hôm nay hoàng thượng định đi săn, không ngờ nửa đường lại gặp phải ám sát. Lúc ấy ta đang ở gần đó nên định tiến lên cứu giá, nhưng nhị hoàng tử đã nhanh hơn một bước, đứng ra chắn mũi tên cho hoàng thượng. Sau đó, bọn phản loạn bị tiêu diệt, nhị hoàng tử bị thương nhẹ."

Thư Thanh Thiển nheo mắt, "Ngươi nói nhị hoàng tử đã ở đó từ trước?"

Tiêu Tòng Vân cũng có chút nghi ngờ, "Đúng vậy. Lúc ấy, nhị hoàng tử như đã đoán trước có kẻ ám sát, thời điểm xuất hiện vô cùng chuẩn xác, đỡ thay hoàng thượng một mũi tên. Ban đầu ta cũng nghĩ là do nhị hoàng tử sắp đặt, nhưng sau khi điều tra kỹ càng thì phát hiện ra không liên quan đến hắn, mà là do người của nước láng giềng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!