Mỗi sáng tám giờ, Tề Dao đều có mặt tại công ty.
Mặc dù giờ làm việc chính thức của cô là chín giờ, nhưng Tề Dao biết mình còn nhiều thứ phải học. Để không bị tụt hậu, cô luôn đến công ty sớm hơn để chuẩn bị.
Gần đây, không ít nhân viên của tập đoàn Phùng Thị âm thầm ghen tị với Tề Dao. Một tân binh vừa vào công ty đã được thẳng tiến lên đầu họ, bỏ qua cả giai đoạn thử việc. Trong công ty, trình độ học vấn của Tề Dao không phải cao nhất, năng lực làm việc cũng chưa phải tốt nhất, vậy mà lại trở thành trợ lý của tổng giám đốc.
Ai cũng biết vị trí này nghe có vẻ bình thường, nhưng thực tế lại rất quan trọng. Công việc chính bao gồm hỗ trợ quản lý và được trực tiếp trao đổi với tổng giám đốc mỗi ngày. Mức lương cao, tương lai rộng mở, nếu làm lâu, rất có thể sẽ được điều đến làm giám đốc chi nhánh. So với những nhân viên văn phòng khác, quả là một bước nhảy vọt. Thế nên, nhiều người đã sinh lòng đố kỵ.
Tề Dao đang miệt mài đọc tài liệu thì bất ngờ giám đốc nhân sự
- ông Trịnh
- bước đến với vẻ mặt nghiêm nghị, "Tề Dao, cô làm gì vậy? Mới vào công ty mấy ngày mà đã đến muộn ba lần. Tháng này cô mất thưởng chuyên cần rồi đấy."
Tề Dao ngạc nhiên ngẩng đầu, "Thưa giám đốc Trịnh, em đến công ty rất sớm mỗi ngày mà, làm sao có thể đến muộn được?"
Giám đốc Trịnh hừ lạnh, "Tôi làm sao biết được cô đến công ty lúc nào? Dù sao thì máy chấm công không ghi nhận. Tôi cảnh cáo cô, nếu còn tái phạm, công ty sẽ xem xét việc chấm dứt hợp đồng. Đừng tưởng có Phùng tổng chống lưng thì cô có thể muốn làm gì thì làm. Công ty có nội quy, cô không thể tùy tiện vi phạm."
Tề Dao nhanh chóng hiểu ra mình đang bị hãm hại, nhưng cô không hề hoảng loạn mà bình tĩnh đáp, "Thưa giám độc Trịnh, em luôn là người đến công ty sớm nhất. Anh có thể hỏi mọi người."
Giám đốc Trịnh liếc nhìn xung quanh, cười lạnh, "Ai có thể làm chứng? Nào, ai nói đi."
Cả văn phòng im phăng phắc, không ai dám lên tiếng, giả vờ như không nghe thấy.
Giám đốc Trịnh quét mắt nhìn xung quanh, rất hài lòng với thái độ của mọi người.
Lí do giám đốc Trịnh bắt bẻ Tề Dao là bởi vì ban đầu, ông ta đã dành sẵn vị trí trợ lý tổng giám đốc cho con trai mình. Không ngờ lại có người chen ngang, trong lòng ông ta đương nhiên không vui.
Ông ta chủ yếu muốn dùng cách này để ép Tề Dao tự xin thôi việc, đến lúc đó ông ta sẽ có cơ hội đưa con trai mình vào. Nếu con trai có thể theo đuổi được tổng giám đốc, hai người kết hôn với nhau thì càng tốt.
Giám đốc Trịnh nói với vẻ đắc ý, "Rất tốt, có vẻ như không ai có thể làm chứng."
Tề Dao cắn chặt môi, ánh mắt tràn đầy sự bất khuất, nhìn thẳng vào giám đốc Trịnh, "Thưa giám đốc Trịnh, nếu anh không tin, có thể xem lại camera giám sát của công ty. Camera có ghi lại thời gian, tôi không hề nói dối."
Giám đốc Trịnh nhếch mép tỏ vẻ khinh thường, "Cô là ai mà dám yêu cầu xem camera giám sát của công ty? Tôi không quan tâm cô đến công ty lúc mấy giờ, dù sao thì cô cũng chưa chấm công. Còn dám cãi lại, tin không tôi sẽ báo cáo với tổng giám đốc."
Đúng lúc này, một giọng nói quen thuộc vang lên, Thư Thanh Thiển đi vào với đôi giày cao gót, vẻ mặt lạnh lùng.
"Có chuyện gì cần báo cáo với tôi sao, giám đốc Trịnh?"
Giám đốc Trịnh giật mình, xoay người lại nhìn Thư Thanh Thiển với vẻ mặt tươi cười, "Phùng tổng đã đến rồi. Chuyện là thế này, Tề Dao đã đến muộn mấy lần trong tháng này, tôi đang nhắc nhở cô ấy cẩn thận hơn, không ngờ cô ấy lại không chịu thừa nhận."
Thư Thanh Thiển nhìn sang Tề Dao. Tề Dao nắm chặt tay lại vì tức giận, nhưng cô vẫn giữ được bình tĩnh và phản bác một cách mạch lạc: "Phùng tổng, em rất rõ ràng về giờ giấc làm việc của mình mỗi ngày, em chắc chắn chưa từng đến muộn. Nhưng giám đốc Trịnh không tin, em đã yêu cầu xem lại camera giám sát để chứng minh nhưng ông ấy vẫn không đồng ý và cố chấp giữ quan điểm của mình."
Thư Thanh Thiển đương nhiên biết Tề Dao chưa bao giờ đến muộn, rõ ràng là giám đốc Trịnh cố tình gây khó dể. Nàng không ngờ lại bắt gặp được cảnh này.
Thư Thanh Thiển nhìn quanh phòng, không ai dám lên tiếng. Nàng cười lạnh, "Được rồi, vậy thì chúng ta hãy xem lại camera giám sát. Nếu Tề Dao đến muộn, chắc chắn những người đến sau Tề Dao cũng đều đến muộn hết cả."
Những nhân viên đang ngồi trong văn phòng vốn dĩ tỏ ra thờ ơ, lúc này mặt mày tái mét, vội vàng lên tiếng chứng minh rằng Tề Dao chưa từng đến muộn, đồng thời không ngừng khen ngợi Tề Dao làm việc rất cẩn thận và chưa bao giờ mắc lỗi.
Thư Thanh Thiển cười khẽ, "Có vẻ như máy chấm công của công ty có vấn đề rồi, vậy là lỗi này thuộc về giám đốc Trịnh. Chúng ta vào phòng làm việc của tôi nói chuyện đi."
Thấy nụ cười của Thư Thanh Thiển, giám đốc Trịnh như rơi vào địa ngục, sợ đến mức mồ hôi nhễ nhại, người run lên bần bật.
Ngay sau đó, Thư Thanh Thiển gọi giám đốc Trịnh vào phòng làm việc riêng. Mười lăm phút sau, ông ta bước ra với khuôn mặt trắng bệch.
Giờ đây, ông ta bị điều chuyển từ vị trí giám đốc nhân sự sang bộ phận hậu cần, coi như sự nghiệp đã chấm hết. Với tuổi tác như vậy, việc tìm một công việc mới gần như không thể.
Nửa tiếng sau, bộ phận hành chính thông báo giờ làm việc của văn phòng sẽ thay đổi từ 9 giờ sáng thành 8 giờ sáng kể từ ngày mai. Ai không đồng ý có thể tự nguyện thôi việc. Lúc này, mọi người mới hối hận không thôi, giá như lúc đầu đứng ra nói thay cho Tề Dao thì đã không đến nỗi này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!