Sáng hôm sau, Thư Thanh Thiển tỉnh giấc từ trên giường, rồi phát hiện mình đã về nhà. Nàng lập tức nhận ra rằng "mình" kia đã thức tỉnh và hoạt động.
Nàng quay đầu lại, ánh mắt dừng trên cuốn sổ đặt trên bàn.
Mở sổ ra, những trang giấy ghi đầy những dòng chữ, đó là nhật ký của một nhân cách khác. Thì ra, nhân cách thứ hai kia cũng chính là nàng, chỉ khác biệt ở nhiệm vụ.
Thư Thanh Thiển nhìn những nét chữ quen thuộc mà có chút dở khóc dở cười.
Tuy nhiên, sau khi biết được điều này, nàng quyết định không còn cố gắng ngăn cản nhân cách kia xuất hiện nữa. Nhưng nhiệm vụ của người kia là khiến Sở Ngưng Tuyết yêu mình, điều đó có nghĩa là những suy đoán trước đây của nàng là sai lầm.
Thư Thanh Thiển suy nghĩ. Ban đầu, nàng cho rằng tiến độ nhiệm vụ của mình bị kẹt ở 90% là do Sở gia tồn tại, vì thế nàng mới âm thầm trả thù họ. Nhưng bây giờ, mọi chuyện hoàn toàn khác.
Nàng tức khắc cảm thấy mình đã đi vào ngõ cụt, không biết nên làm gì tiếp theo.
Xuống lầu, Thư Thanh Thiển thấy Phùng Mông đã thức dậy, đang ngồi ngoan ngoãn ăn sáng. Mẹ Phùng đang gắp thức ăn cho cậu bé.
Kể từ khi Phùng Chính Hạo vào tù, cậu bé đã sống cùng nhà nàng. Mẹ Phùng rất yêu thương cậu, coi cậu như con ruột.
Dù còn nhỏ, nhưng Phùng Mông đã đủ lớn để hiểu chuyện. Cậu biết rằng cha mình đã phạm pháp nên không hề oán trách. Thấy Thư Thanh Thiển, cậu lễ phép gọi chị họ.
"Ừ, Mông Mông ngoan, ăn nhanh lên nhé." Thư Thanh Thiển vuốt đầu cậu bé, "Ăn xong còn phải đi học nữa."
Ăn sáng xong, Thư Thanh Thiển đến công ty làm việc như thường lệ.
Tập đoàn Phùng Thị giờ đây đã dần ổn định, quyền lực của Thư Thanh Thiển trong công ty cũng tăng lên đáng kể. Mọi người gần như chắc chắn rằng nàng sẽ là người kế thừa Phùng Thị, đều tâm phục khẩu phục với nàng. Có vẻ như không còn gì có thể đe dọa đến Phùng Thị nữa.
Tuy nhiên, tiến độ nhiệm vụ của nàng vẫn bị kẹt ở 90%, dù nàng đã cố gắng hết sức.
Tối đến, về nhà, Thư Thanh Thiển mở nhật ký và ghi lại những gì đã xảy ra trong ngày, sau đó mới đi ngủ.
Sáng hôm sau, một nhân cách khác của Thư Thanh Thiển tỉnh dậy, nhìn thấy cuốn nhật ký trên bàn và nở nụ cười hài lòng. Nhưng nụ cười ấy nhanh chóng tắt lịm.
[Ngày 29 tháng 10, thứ Ba, hôm nay dậy thấy tin nhắn của cậu, tôi rất vui nhưng cũng hơi lo. Không ngờ nhiệm vụ của cậu lại là khiến Sở Ngưng Tuyết yêu cậu, tôi xin lỗi vì ngay ngày đầu đến thế giới này đã đánh Sở Ngưng Tuyết một trận.]
Đọc đến đây, tim Thư Thanh Thiển như thắt lại. Khó trách, lần đầu đến bệnh viện gặp Sở Ngưng Tuyết, cô ấy lại thù ghét mình đến vậy. Hóa ra là "mình" đã đánh cô.
Nàng đột nhiên cảm thấy, Sở Ngưng Tuyết có thể kiên nhẫn nghe mình tỏ tình xong đã là rất khách sáo, được giáo dưỡng rất tốt rồi.
Thư Thanh Thiển hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh lại rồi tiếp tục đọc, [Còn nữa, nhiệm vụ của tôi là ngăn chặn Phùng Thị phá sản, bây giờ đã hoàn thành được 90%. Trước đây tôi nghĩ phải đối phó với Sở gia nên đã âm thầm gây khó dể cho Sở Ngưng Tuyết vài lần, thậm chí còn hack vào hệ thống công ty của cô ấy, nhưng chắc chắn cô ấy không biết là do tôi làm.]
Rồi rồi rồi, đương nhiên cô ấy không biết là do cậu làm, vì chính tôi đã giúp cô ấy khắc phục những lỗi đó mà.
Thư Thanh Thiển càng đọc càng thấy bất lực, không ngờ "mình" kia lại làm nhiều chuyện như vậy. Nàng có nên khen ngợi bản thân mình không?
[Nhưng mà tôi đi sai hướng rồi. Có lẽ Sở gia không liên quan gì đến nhiệm vụ của tôi nên tôi đã hủy bỏ tất cả kế hoạch nhắm vào Sở gia, thậm chí còn chủ động nhượng bộ một phần lợi ích để mong nối lại quan hệ hai nhà. Giờ nhiệm vụ của tôi dường như rơi vào bế tắc, cậu có thể giúp tôi tìm manh mối không?
Còn việc khiến Sở Ngưng Tuyết yêu cậu thì cậu tự mình giải quyết đi nhé.]
Đọc xong, Thư Thanh Thiển cảm thấy tuyệt vọng vô cùng. Làm sao nàng có thể đối mặt với Sở Ngưng Tuyết sau này đây?
[Bận không?]
Điện thoại đổ chuông, là tin nhắn của Thư Thanh Thiển.
Sở Ngưng Tuyết đang họp, liếc mắt nhìn rồi không trả lời.
[Hôm nay tan làm lúc nào? Tối nay mình đến đón cậu, đi ăn tối được không?]
Một lúc sau, Thư Thanh Thiển lại gửi thêm một tin nhắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!