Chương 142: (Vô Đề)

Tỷ tỷ, ta bảo ngươi đ.á.n. h gần chớt thôi, không bảo ngươi đ.á.n. h chớt thật nha.

Ngươi đ.á.n. h chớt nàng, bảo ta ăn nói với Diệp Khanh Oản như thế nào nha?

"Đi thôi." Trung Nguyên Nhất Điểm Hồng ôm Ninh Tình Tình đang giương nanh múa vuốt, nhanh ch. óng đi ra cửa, nhưng Ninh Tình Tình mặc dù bị Trung Nguyên Nhất Điểm Hồng ôm eo, vẫn đưa chân đạp Hạ Tuyết Kiến một cái.

Đem người kéo xa, Ninh Tình Tình rốt cuộc cũng bình tĩnh lại, đ.á.n. h đến cả người đầy mồ hôi, thở hổn hển, nhưng thật đã nghiện nha.

Lần trước đ.á.n. h người đ.á.n. h đến sảng khoái như vậy vẫn là rất lâu rồi.

"Ngươi điên rồi đi, ta bảo ngươi đ.á.n.h, ngươi cũng không cần nặng tay như vậy?" Trung Nguyên Nhất Điểm Hồng thật muốn mắng nàng, xuống tay không biết nặng nhẹ, đ.á.n. h chớt thật thì làm thế nào. 

Ninh Tình Tình lại không cho là đúng: "Ta đ.á.n. h rất nhẹ nha, không có quá tàn nhẫn, chính là đ.á.n. h đến nàng một tháng không xuống giường được mà thôi."

Trung Nguyên Nhất Điểm Hồng duỗi tay gõ đầu nàng: "Là ngươi thông minh, nhanh đi." 

Nói xong nhanh ch. óng cởi y phục dạ hành, chạy về nhà tranh, lúc này Hạ Tuyết Kiến cùng Hứa Vi nâng đỡ nhau ngồi dậy, thấy lại có người tới, sợ tới mức nhanh ch. óng bắt lấy thanh gỗ vụn phòng thân.

Trung Nguyên Nhất Điểm Hồng đem ngọn nến bậc lửa nói: "Là ta." 

Ánh đèn sáng ngời, hai khuôn mặt sưng như đầu heo xuất hiện ở trước mắt, dọa hắn giật mình, đôi tay không tự giác bưng kín gương mặt chính mình.

Quả nhiên, cọp mẹ là không thể chọc.

Nhưng hắn còn làm bộ kinh ngạc kêu lên: "Ai da uy, này không phải Hạ tiểu thư sao? Ngươi như thế nào...... Như thế nào biến thành một cái đầu heo?"

Nói xong còn làm bộ xem xét thương thế cho nàng, hung hăng ở trên má nàng sưng to chọc một phen, đau đến nàng nhe răng trợn mắt: "Đau đau đau."

"Nga nga nga, thực xin lỗi thực xin lỗi, tay chân vụng về, xuống tay không biết nặng nhẹ, xin lỗi xin lỗi."

"Bất quá các ngươi đây là làm sao vậy?"

Hạ Tuyết Kiến ủy khuất mếu máo, mặt sưng phù đến cả lời nói đều nói không nên lời rõ ràng: "Không biết, là cái vương bát đản kia đ.á.n. h lén chúng ta."

"Đánh lén? Cái vương bát đản nào đáng giận như vậy? Nếu lần sau để ta gặp được, ta nhất định hảo hảo cảm tạ nàng...... Không phải, hảo hảo giáo huấn nàng."

Trung Nguyên Nhất Điểm Hồng thiếu chút nữa thì nói sai.

"Quản gia cũng chạy......" Hạ Tuyết Kiến trực tiếp khóc lớn.

Lần này thật là vừa mất phu nhân lại thiệt quân.

Phụt!

Xin lỗi, ta không muốn cười, nhưng nhịn không được.

Trung Nguyên Nhất Điểm Hồng thật sự không nín được: 

"Xin lỗi nha Hạ Tuyết Kiến, ta không phải cười ngươi, ta chỉ là cảm thấy bộ dáng ngươi hiện tại, có chút xấu......"

"Ô ô ô......"

Hạ Tuyết Kiến khóc đến càng hung, Trung Nguyên Nhất Điểm Hồng quay đầu đối với cổng lớn, vừa cười vừa muốn khống chế chính mình không được phát ra âm thanh, cười đến nước mắt đều chảy ra.

Lần này bất lực trở về, Hạ Tuyết Kiến cùng Hứa Vi còn bị đ.á.n. h một trận, về đến nhà buồn bực đã lâu, đặc biệt là Hạ Tuyết Kiến, cả người đều đau, không thể xuống giường.

Mà ở trong nhà lao đợi mấy ngày Diệp Khanh Oản còn đang rầu rĩ, Hạ Tuyết Kiến như thế nào còn chưa tới cứu Cửu vương gia của nàng nha, không đúng nha dựa theo cốt truyện, nàng hiện tại hẳn là đang nghĩ mọi cách cứu Cửu vương gia nha.

Sau đó Cửu vương gia đối với nàng mang ơn đội nghĩa, lấy thân báo đáp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!