Chương 40: (Vô Đề)

Tuy nhiên, có vài mẫu Hải Âu được sản xuất mô phỏng theo Longines, kích thước linh kiện vừa khít nhau.

Dù màu sắc không khác biệt lớn, nhưng bằng mắt thường có thể thấy chất liệu kim loại của Longines tốt hơn Hải Âu.

Tiểu Lý vặn mở núm đồng hồ ra xem, liền nói: "Đây đúng là một chiếc Longines, chẳng qua là được bọc trong lớp vỏ của Hải Âu."

Quần chúng cảm thán: "Tên Hứa Thứ Cương này khôn lỏi thật đấy, đem đồng hồ hiệu bọc trong cái vỏ bình thường."

Cũng có người khen Trần Miên Miên: "Mắt cháu tinh thật đấy, thế mà cũng nhìn ra được."

Thực ra không thần thánh đến thế, Trần Miên Miên chẳng qua cũng có tâm lý yêu thích hàng xa xỉ nên hiểu rõ tâm lý sính hàng hiệu của Hứa Thứ Cương mà thôi.

Thấy hắn cứ luôn khoe khéo chiếc đồng hồ, cô đã đoán chắc đó là một chiếc đồng hồ hiệu.

Tiểu Lý tổng kết: "Hứa Thứ Cương lúc đó đúng là có mặt tại hiện trường, nên mới trộm được đồng hồ của sĩ quan Triệu."

Anh ghi chép vào biên bản: "Đẩy người xuống nước, hãm hại quân nhân, lập tức áp giải về cục thành phố, xử lý theo án mưu sát có chủ đích."

Triệu Tuệ bổ sung: "Theo dõi quân nhân thuộc về hành vi đặc vụ của địch, các anh cần phát công văn mời bộ đội tới giám sát phá án."

Công an Tiểu Liễu gật đầu: "Vâng, chúng tôi về sẽ phát công văn ngay."

Hứa Thứ Cương đã bị trói chặt, nằm bốc mùi trên mặt đất như một con lợn chết.

Nhưng lạ là không biết từ lúc nào, Hứa Tiểu Mai đã biến mất không dấu vết.

Tiểu Lý định bổ sung biên bản nhưng tìm một vòng không thấy, đành tới tìm Trần Miên Miên ký tên.

Vụ án chính thức bước vào giai đoạn điều tra xét xử.

Suốt quá trình đó, người phụ nữ đến từ xưởng thép vẫn luôn có mặt.

Chị ta vô cùng kiên trì, không ngừng đưa bánh ngọt cho Trần Miên Miên ăn.

Đợi cô ký tên xong, chị lập tức giới thiệu: "Tôi là chủ nhiệm hội phụ nữ xưởng thép, em cứ gọi tôi là đại tỷ Khâu là được."

Trần Miên Miên bắt tay chị: "Chào chủ nhiệm Khâu, rất vui được quen biết chị."

Ngô Tinh Tinh cũng nói: "Xưởng thép là đơn vị tốt lắm, tiếc là chúng tôi không vào được."

Chủ nhiệm Khâu vỗ vai cô: "Đừng có vội tìm đối tượng sớm quá, đợi chị sắp xếp buổi gặp mặt ái hữu đã."

Chị lại nói lớn: "Các đồng chí! Nữ đồng chí này bị chồng cũ đuổi ra khỏi nhà, tôi muốn đại diện xưởng thép tiếp nhận em ấy!"

Công an áp giải Hứa Thứ Cương rời đi nhưng chẳng ai thèm để ý, tất cả mọi người đều vỗ tay ủng hộ chủ nhiệm Khâu: "Tốt lắm!"

Một người phụ nữ không nhà để về được xưởng thép tiếp nhận, ai nấy đều thấy đó là chuyện tốt.

Chủ nhiệm Khâu lại nói: "Xưởng thép của chị có rất nhiều lão quân nhân chuyển nghề tầm ba bốn mươi tuổi. Có người vì bị thương nên không có con được!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!