Chương 31: (Vô Đề)

Cô nói: "Mau xem, con gái tôi đang động kìa, tôi không muốn mất con."

Sự rung động của thai nhi khiến quần chúng phẫn nộ: "Cũng là người thân mà sao lòng lang dạ thú đến thế!"

Lúc này có người nói nhỏ: "Mau nhìn kìa, chị em Hứa Tiểu Mai."

Lập tức có người nhổ nước bọt: "Phi!"

Hứa Thứ Cương dắt một chiếc xe đạp, Hứa Tiểu Mai xách túi du lịch, xem ra hai chị em định đi xa.

Trần Miên Miên bồi thêm đúng lúc: "Chiếc xe đạp đó, chính là dùng tiền lễ hỏi của tôi mà mua."

Quần chúng vây quanh lộ vẻ khinh bỉ.

Hứa Tiểu Mai nhìn thì trấn định nhưng thực chất đầu óc đang ong ong.

Ả không hiểu nhị cô tỷ này rốt cuộc bị làm sao?

Đều là phụ nữ, giúp đỡ nhà ngoại, giúp đỡ em trai chẳng phải là lẽ đương nhiên sao?

Cha của Hứa Tiểu Mai cũng mất sớm, ả giúp mẹ nuôi nấng ba đứa em trai, ả đã từng oán hận một câu nào chưa?

Trần Miên Miên thấy mình ủy khuất, nhưng cô đâu biết Hứa Tiểu Mai vì các em trai đã chịu bao nhiêu khổ cực?

Vốn dĩ ả tưởng có thể đuổi được cô đi, nào ngờ cô ở bên ngoài ăn nói hồ đồ, càng nói Hứa Tiểu Mai càng đau đầu.

Trêu không được thì tránh, ả định về nhà ngoại lánh tạm đầu sóng ngọn gió.

Nhưng ả vừa treo túi du lịch lên xe đạp, liền nghe thấy có người nói: "Sao công an lại tới nữa rồi?"

Trần Miên Miên nãy giờ vẫn giả vờ yếu đuối đột nhiên vùng lên, chỉ thẳng vào Hứa Thứ Cương: "Tôi tố cáo đích danh Hứa Thứ Cương! Hắn từng giết người, hắn là kẻ giết người!"

Ánh mắt quần chúng "xoát" một cái đồng loạt nhìn về phía Hứa Thứ Cương.

Trần Miên Miên tiếp tục hét lớn: "Nhìn kìa! Hắn bị vạch trần nên chột dạ, đang muốn chạy trốn!"

Triệu Tuệ chính là vị nữ cán bộ đã hỏi chuyện lễ hỏi.

Bà và Trần Miên Miên chưa chính thức gặp mặt, nhưng bà đã thấy ảnh của cô nên nhận ra ngay.

Vừa nhận được điện báo bà đã hỏa tốc tới đây vì cốt nhục nhà họ Triệu, không ngờ lại đụng phải một vụ án mạng.

Là quân nhân, bà mục tiêu minh xác, chỉ thẳng vào hung thủ.

Bà quát Hứa Thứ Cương: "Đứng lại cho tôi!"

Quần chúng vây quanh cũng đồng loạt xông tới.

Hứa Tiểu Mai thấy tình hình không ổn, giận dữ rống lên: "Trần Miên Miên! Chị nói nhăng nói cuội, cẩn thận tôi bảo công an tạm giam chị đấy!"

Cũng giống như Trần Kim Huy chưa từng đánh chị gái, Hứa Thứ Cương đương nhiên cũng chưa từng giết người.

Hứa Tiểu Mai biết rõ điều này, bản thân hắn cũng biết, nên hắn đẩy Triệu Tuệ ra: "Đại tỷ, xin đừng cản đường."

Triệu Tuệ lại tóm lấy xe đạp của hắn: "Nếu không giết người thì cứ nói rõ với công an là được, cậu chạy cái gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!