Dư lại chính là vấn đề thời gian, Trần Miên Miên cũng chỉ có thể chờ đợi.
Cô càng chú ý hơn đến tình hình công an xử lý Trần Kim Huy.
Cô hỏi: "Em trai tôi sẽ phải ngồi tù chứ?"
Lão công an khép tờ giấy ly hôn lại, nói: "Chúng tôi sẽ mang hắn đi, cũng sẽ nghiêm túc giáo dục hắn."
Trần Kim Huy hết đường chối cãi, nhưng vẫn cần thiết phải biện minh: "Tôi hướng tới lãnh đạo bảo đảm, những vết thương đó đều là chị ta tự đấm."
Trần Miên Miên hỏi ngược lại: "Vậy dây thừng trên eo anh thì sao, chẳng lẽ không phải để trói buộc, khống chế tôi?"
Trần Kim Huy nghiêm trang giảo biện: "Tôi phải đi làm, dây thừng là để buộc hàng hóa."
Hắn lại nhìn công an: "Trên đường sắt thường có hàng hóa rơi xuống, phải dùng dây thừng để buộc."
Hứa Tiểu Mai cũng bồi thêm: "Tôi tận mắt nhìn thấy, những vết thương đó tất cả đều là do Trần Miên Miên thân thủ đấm ra."
Lão công an lạnh lùng cười, hỏi ngược lại sắc bén: "Làm người một nhà, cô tận mắt nhìn thấy cô ấy đấm đánh cái bụng mà lại chỉ khoanh tay nhìn, không sợ cô ấy vạn nhất đấm hỏng gan, tì tạng, hay vỡ t* c*ng, một xác hai mạng sao?"
Hứa Tiểu Mai nghẹn họng.
Trần Miên Miên thì hận không thể đương trường vỗ tay tán thưởng.
Không hổ là lão đồng chí, góc độ nhìn vấn đề đủ sắc bén.
Nhưng lão công an tuệ nhãn như đuốc, những tiểu kỹ xảo bình thường thật sự không lừa được ông.
Khép tờ giấy ly hôn lại, ông nói khẽ với Trần Miên Miên: "Nhưng nếu thật sự là em trai cô đánh, cái thai của cô sớm đã rơi rồi."
Nếu thật sự là một nam giới đấm, chẳng những thai rơi mà t* c*ng của cô cũng phải rơi.
Lão công an nhìn ra cô đang nói dối, cũng chỉ muốn cấp cho Trần Kim Huy một trận phê bình kèm theo cảnh cáo bằng miệng.
Trần Miên Miên tìm tòi lại hồi ức, lại nói: "Tôi còn muốn cử báo Trần Kim Huy. Lúc trước hắn muốn thi tuần tra đường sắt nhưng thương pháp không quá quan, là tôi đã cạo trọc đầu để giúp hắn thi hộ, bằng không hắn không bao giờ vào được sở quản lý thiết bị."
Vị công an đang ghi chép sững người, liếc xéo: "Chỉ cô mà cũng biết bắn súng sao?"
Lão công an lại nói: "Đồng chí Tiểu Lý, tám ngàn cô gái Hồ Nam lên Thiên Sơn, phụ nữ có thể gánh vác nửa bầu trời đấy."
Đây là vùng đại Tây Bắc những năm 60, toàn dân đều là binh, hơn nữa săn bắn là hợp pháp.
Bởi vì cha mất sớm, mẹ lại bó chân nhỏ, Trần Kim Huy chỉ lo chơi bời nên việc đồng áng trong nhà đều do nữ xứng và chị cả làm.
Nhiệm vụ dân binh trong nhà đều do nữ xứng gánh vác, ngày ngày huấn luyện xạ kích, cô bắn súng kíp cực giỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!