Đợi cô phá thai xong, gả cho lãnh đạo lớn, cô tự nhiên sẽ hiểu cho khổ tâm của hắn mà tha thứ thôi.
Trần Kim Huy nghĩ như vậy, còn cảm thấy mình đang làm điều tốt cho chị gái.
Nhưng hắn không biết rằng, Trần Miên Miên cố ý mở cửa sổ là để dụ hắn mắc câu.
Ngay khi hắn vừa nhảy lên cửa sổ, một phích nước sôi nóng bỏng nghênh diện hắt tới, dội thẳng vào đầu vào cổ hắn.
Thập niên 60 điều kiện khác có thể không tốt, nhưng phích nước nóng chất lượng cực kỳ hảo.
Nước sôi là đánh từ sáng sớm, vẫn duy trì độ ấm như lúc mới vừa sôi, nóng bỏng vô cùng.
Miệng vết thương của Trần Kim Huy chỉ mới lau chút thuốc sát trùng, chưa kịp băng bó, nước sôi toàn bộ tưới thẳng vào vết thương của hắn.
Trong cổ họng hắn bùng nổ một trận tiếng gào thét như lừa bị chọc tiết, hắn khom lưng che mặt kêu thảm.
Trần Miên Miên theo đuổi không bỏ, đem dư lại nước sôi toàn bộ rót vào trong cổ áo hắn.
Vừa tưới cô vừa kêu: "Ái chà, không cẩn thận đâm vào phích nước nóng rồi, bị bỏng hỏng rồi phải không."
Hứa Tiểu Mai nhìn thấy rõ ràng, thét chói tai: "Rõ ràng là chị tạt nước sôi, nhị cô tỷ chị thật sự điên rồi sao?"
Ả lại quay sang vây xem quần chúng: "Mọi người đều thấy được rồi chứ, là chị ta tạt nước sôi!"
Đáng thương cho Trần Kim Huy bị bỏng đầy mặt những nốt phồng nước lớn, đau đớn ôm mặt r*n r*, hoàn toàn đánh mất sức chiến đấu.
Trần Miên Miên vì sợ thương đến thai nhi nên không muốn ham chiến, dẫn theo gậy gộc ra cửa liền muốn chạy trốn.
Nhưng Trần Kim Huy bỗng nhiên thẳng eo đuổi theo, một phen bóp chặt cổ cô.
Vừa bóp hắn vừa mắng: "Em rõ ràng là vì tốt cho chị, cái đồ đàn bà ngu ngốc, thật không biết tốt xấu."
Hắn muốn lôi kéo Trần Miên Miên về phòng, nhưng quần chúng vây xem không đồng ý, có người ngăn hắn: "Không được đánh phụ nữ."
Còn có người nói: "Mau dừng tay, bằng không chúng ta phải báo công an."
Thời khắc mấu chốt, Hứa Tiểu Mai hét lên một tiếng cao vút: "Các đồng chí, chị ta là kẻ điên!"
Ả ngăn mọi người lại rồi nói: "Chị chồng tôi là người điên, sẽ đánh người loạn xạ, mọi người tránh xa một chút."
Ả là công chức, nói chuyện có mức độ đáng tin nhất định, quả nhiên không còn ai khuyên can nữa.
Nhưng Trần Miên Miên cũng tìm được cơ hội, nhân lúc Trần Kim Huy đang bận bóp cổ cô không rảnh tay, cô dùng đầu gậy có đinh sắt chuyên chọc vào những nốt phồng nước lớn trên mặt hắn.
Cứ một phát "bang" là nổ một cái, chọc hắn đau đến mức nhịn không được phải buông tay, cô liền xoay người chạy đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!