Hai ngày sau ở trường học, Hứa Phương Phỉ lại gặp Triệu Ích Dân.
Trên đầu cậu ta còn dán băng gạc, tư thái vẫn hung hăng ngang ngược như trước, phía sau là vài ba thằng đàn em đi theo, giống như chỉ hận không thể viết hai chữ "lưu manh" lên trên mặt.
Có điều, nay đã khác xưa.
Khoảnh khắc thấy bóng dáng của Hứa Phương Phỉ, sắc mặt của Triệu Ích Dân đã trở nên cứng đờ, hệt như cô là loại ôn dịch nguy hiểm gây ra cho cậu ta những ký ức khó quên vậy.
Trong lòng cậu ta sợ hãi, đau khổ liếc cô một cái.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Triệu Ích Dân ảo não nhổ toẹt một ngụm nước bọt xuống đất, theo bản năng đưa tay sờ lên vết thương trên đầu, sau đó hùng hổ thấp giọng nói cái gì đó với tên đứng bên cạnh.
Một đám người cứ thế bỏ đi.
Dương Lộ ở đằng sau thấy vậy hô to một cách đầy sảng khoái, mắng: "Dừa lắm, dừa lắm! Cái nết thằng cha đó tệ như vậy, trên trán giờ phải dính khối cao da chó đúng là xứng đáng mà. Bị đánh hay lắm! Cho chừa cái tội ngày thường bắt nạt kẻ yếu đi!"
Hứa Phương Phỉ không vào hùa theo, lo lắng sẽ phát sinh chuyện gì khác nên đã nhanh chóng kéo Dương Lộ trở về lớp học.....
Sau khi kết thúc tiết tự học buổi tối, Hứa Phương Phỉ về nhà. Vừa bước vào cửa cô đã ngửi thấy mùi thơm của canh thịt.
Cô khịt khịt mũi, theo hương thơm mò đến phòng bếp, vui sướng nói: "Mẹ, mẹ hầm canh thịt sao?"
"Con bị trẹo chân, ông ngoại kêu mẹ mua xương về hầm cho con bồi bổ." Kiều Tuệ Lan vừa nói vừa múc một chén canh xương từ trong nồi ra.
Hứa Phương Phỉ âm thầm lè lưỡi, nhỏ giọng nói: "Con chỉ bị thương ngoài da thôi, cũng không ảnh hưởng đến xương cốt, đâu cần khoa trương như vậy!"
Kiều Tuệ Lan chọc yêu vào đầu cô một cái, nói: "Đều do ông ngoại thương con thôi. Được rồi, mau đi rửa tay đi."
Hứa Phương Phỉ gật gật đầu cười, rửa tay xong liền chạy lại bàn ăn gặm xương sườn.
Lúc cô đang ăn, bên cạnh chợt vang lên một tiếng "Ting" nhẹ nhàng. Hứa Phương Phỉ sửng sốt, theo bản năng quay đầu sang nhìn.
Vậy mà lại là một cái di động!
Hứa Phương Phỉ kinh ngạc mở to mắt, còn chưa kịp mở miệng, Kiều Tuệ Lan bên cạnh đã bước lên trước dịu dàng nói: "Về sau lúc con tan học hoặc gặp chuyện gì trên đường, có thể gọi điện cho mẹ. Đỡ cho ông ngoại với mẹ ở nhà phải lo lắng suông."
Hứa Phương Phỉ ậm ừ, biểu tình có chút phức tạp muốn nói cái gì rồi lại thôi.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Kiều Tuệ Lan nhìn ra con gái còn băn khoăn, trong lòng khẽ động, vội nói: "À, đây là dì Trần cho mẹ đấy. Chắc con cũng biết dì Trần rồi phải không, chính là nhà bán tượng Phật cạnh nhà mình đấy. Con trai của dì ấy đúng là có tiền đồ, năm nay đi công tác về đã mua điện thoại loại mới nhất cho mẹ mình, hình như còn là iPhone. Cái điện thoại cũ này là cô ấy tiện tay cho mẹ luôn."
Hứa Phương Phỉ nhướng mày, có chút kinh ngạc: "Thật ạ?"
"Ừm." Trên mặt Kiều Tuệ Lan hiện lên ý cười.
Nghe được lời này, trong lòng Hứa Phương Phỉ mới giảm bớt gánh nặng, vui vẻ nở nụ cười, nói: "Mẹ ơi, mẹ thay con cảm ơn dì Trần... À mà thôi, đợi đến cuối tuần rồi con sẽ tự mình đến cảm ơn dì ấy vậy."
Kiều Tuệ Lan thu hết biểu tình vui sướng từ tận trong lòng của con gái mình vào đáy mắt, sống mũi trở nên cay cay, trên mặt vẫn giữ nguyên vẻ tươi cười.
Bà sờ mặt Hứa Phương Phỉ, nhẹ nhàng gật đầu.
Kiều Tuệ Lan vô cùng tri kỷ mà giúp Hứa Phương Phỉ lưu số.
Cầm trong tay chiếc di động đầu tiên trong đời, Hứa Phương Phỉ vô cùng sung sướng, không quan tâm được những cái khác nữa.
Cô cắm dây sạc, nhân lúc chờ điện thoại đầy pin thì làm bài tập, làm xong liền vô cùng trân trọng mà cầm điện thoại lên, nghiêm túc nghiên cứu nó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!