Trên cái kệ bên cạnh quầy thu ngân chất đầy đồ ăn vặt như bánh mì, khoai tây chiên,... chính vào lúc Hứa Phương Phỉ và Trịnh Tây Dã đang nói chuyện, mấy nam sinh viên năm cuối xếp thành hàng bước vào siêu thị, đi thẳng đến khu đồ ăn vặt.
Đột nhiên, một nam sinh đeo kính trong nhóm không biết vấp phải vật gì đó mà bước chân lảo đảo, bất cẩn va vào một cô gái ở bên cạnh.
Cô gái bị va phải đứng không vững, vì để giữ được thăng bằng, cô ấy nhanh chóng lùi lại phía sau nửa bước. Theo hiệu ứng Domino (1), Hứa Phương Phỉ đứng trước mặt cô gái vẫn đắm chìm trong biển sâu của sự xấu hổ, cô không chú ý đến lực đẩy phía sau nên cũng bị làm cho loạng choạng theo, cô kêu nhỏ một tiếng rồi lao về phía trước.
(1) : Hiệu ứng domino là một phản ứng chuỗi xảy ra khi một thay đổi nhỏ tại điểm gốc của hệ có thể gây ra những thay đổi tương tự tại các điểm lân cận, từ đó lan tỏa ra các điểm xa hơn và tạo ra một chuỗi thay đổi tuyến tính.
Trịnh Tây Dã vốn đã ở gần, nhìn thấy thế anh sợ cô sẽ bị ngã, ánh mắt anh hơi nghiêm nghị, theo bản năng anh đưa hai cánh tay lên đỡ lấy cô.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Cứ như vậy, chỉ trong một khoảnh khắc, khi hai ánh mắt chạm nhau như có một tia lửa tình lóe lên (2), Hứa Phương Phỉ vùi đầu vào trong lòng anh.
(2) (Điện quang hỏa thạch
- ánh chớp, tia đá lửa) : Vào khoảnh khắc hai ánh mắt bắt gặp nhau lần đầu tiên, có một thứ gì đó giống như tia lửa, sấm chớp xuất hiện trong trái tim.
Chiếc mũi nhỏ cao và thẳng chạm vào lồng ngực của người đàn ông mặc quân phục trên người, nó thật sự rắn chắc như một bức tường xây bằng gạch vậy, trong giây lát cô đau đến mức khóc như mưa, ớn lạnh toàn thân.
Cũng vào lúc đó, một tiếng lạch cạch vang lên, hai gói đồ gì đó mà cô gái cầm trong tay cũng rơi xuống đất.
Vào giờ phút quan trọng này, sự chú ý của Trịnh Tây Dã đều tập trung vào người của cô gái nhỏ ở trong lòng, thế nên anh không có thời gian để nhặt cũng không có thời gian để nhìn. Anh chỉ đỡ cô đứng vững lại, cúi đầu nhìn cô, cau mày nhẹ giọng hỏi: "Đụng vào mũi của em rồi?"
Cô cố nén cơn đau nhức, khó chịu trả lời: "Ừm."
Trịnh Tây Dã lại hỏi: "Có bị chảy máu không?"
"Không… không có." Hứa Phương Phi nhẹ nhàng xoa mũi, cánh tay hơi cử động, tránh sự đụng chạm của anh mà không để lộ dấu vết, đồng thời cũng quên mất có đồ vật gì đó rơi trên mặt đất.
Cho đến lúc, một giọng nói nhẹ nhàng vừa trong trẻo vừa êm tai vang lên bên cạnh cô, nhỏ nhẹ nhã nhặn nhắc nhở: "Bạn học, đồ trên tay bạn rơi rồi."
Lúc này Hứa Phương Phỉ mới định thần lại, cúi đầu nhìn kỹ hơn, quả nhiên, hai gói Sofy (3) của cô đang nằm trên mặt đất, cô liếc nhìn vị trí của vật thì thấy nó cách giày bốt quân đội của Trịnh Tây Dã không đến năm centimet.
(3) (Sofy): Là một loại băng vệ sinh của Trung Quốc.
Hứa Phương Phỉ: "..."
Hứa Phương Phỉ vô cùng đau lòng, cô xấu hổ đến mức đầu váng mắt hoa, vội vàng cúi người nhặt lên. Tuy nhiên, còn chưa đợi đầu ngón tay mảnh khảnh trắng trẻo của cô chạm vào gói đồ được bọc bên ngoài, một bàn tay to lớn xinh đẹp với xương khớp rõ ràng đã nhanh hơn một bước, nhặt mấy gói Sofy lên.
"..." Sofy của tôi, huhu.
Hứa Phương Phỉ tưởng chừng như tuyệt vọng rồi, cô chỉ biết nhìn trân trân băng vệ sinh của mình rơi vào nanh vuốt của ác ma, buồn bực đến mức tức sùi bọt mép, xấu hổ đến nỗi tay chân lúng túng.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Bên kia, Trịnh Tây Dã đã đứng thẳng lại, anh rũ mắt nhìn xuống, thấy hai gói đồ trong tay có hai màu đen hồng, trên đó có một vài chữ cái lớn rất bắt mắt: Sofy ban đêm, phiên bản dài 380mm, chống tràn tốt hơn.
Ánh mắt Trịnh Tây Dã khẽ dao động, anh nhướng mày lên.
Năm giác quan của anh trời sinh đã nhạy bén hơn người thường, chẳng trách anh ngửi thấy mùi máu tanh hơi nhẹ trên người cô.
Thì ra là đến kỳ kinh nguyệt.
Hứa Phương Phỉ đứng đằng sau mặt đỏ ửng lên, tai đỏ mà cổ cũng đỏ, không cho Trịnh Tây Dã cơ hội tìm hiểu tỉ mỉ tường tận băng vệ sinh hơn, cô không hề suy nghĩ gì mà đưa tay ra, giật lấy tiểu thiên sứ từ trong tay anh, tiếp tục giấu vào sau lưng.
Sau đó cô cúi đầu xuống, cả đầu của cô dường như rất dễ chuyển từ ửng hồng sang đỏ như quả cà chua. Cô khẽ cắn môi, nhất thời không thốt ra được lời nào.
"Được rồi, đội trưởng Trịnh, ông cụ già như anh mau thanh toán hóa đơn của mình đi." Giọng nói nhẹ nhàng có lòng tốt nhắc nhở vừa nãy lại vang lên, mang theo đó là ý cười như gió xuân ấm áp, nói: "Thanh toán xong đừng đứng ở đây nữa, anh không thấy cô gái nhỏ rất khó xử sao, mặt cũng đỏ hết rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!