Chương 1: (Vô Đề)

Lăng Thành nằm ở phía Tây của một tỉnh nào đó tại Trung Quốc, là một thị trấn nhỏ nằm ở vùng sát đường biên giới. Dân số ở đây không nhiều, nhưng nguồn gốc hỗn tạp. Ngoại trừ người dân bản địa thường trú ra, thì trong trấn thường thường xuất hiện một số dân nhập cư trái phép đến từ Đông Nam Á, vàng thau lẫn lộn, tốt xấu trộn lẫn, tình trạng trị an hàng năm đều không tốt.

Người dân địa phương có thói quen về nhà càng sớm càng tốt trước khi trời tối, không nán lại ở một số khu phố nhất định.

Màn đêm buông xuống, vào lúc tám giờ ba mươi phút tối, tiếng chuông tan học chợt vang lên, đánh thức bầu không khí trầm lắng của khuôn viên trường.

Bác bảo vệ ngồi ở trong phòng bảo vệ ngáp một cái, cầm chiếc cốc giữ nhiệt trên mặt bàn gỗ loang lổ nhiều màu sơn lên, rót nước trà đặc vào miệng. Sau đó bác kéo lệt xệt đôi dép lê, chậm rì rì đi ra mở cổng trường.

Vài phút sau, một đám học sinh cấp ba lao ra khỏi tòa nhà giảng dạy như những con ngựa hoang đứt cương.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Cuối tuần này ba sẽ dẫn tớ đi qua cửa khẩu đấy."

"Wow! Vậy cậu phải đi đến trạm quản lý biên cương để lấy giấy thông hành hả?" 

"Đúng vậy."

"Này! Đấy là vở bài tập hóa học của tớ mà!"

"Dù sao cậu cũng làm xong rồi, cho tớ mượn một chút đi, sáng mai tớ sẽ trả lại cho cậu!"

"Không được! Đưa đây cho tớ!"

"Chao ôi, làm gì mà nhỏ mọn thế…"

Tiếng học sinh đùa nghịch nhốn nháo không ngừng vang lên.

Hứa Phương Phỉ lặng lẽ bước ra khỏi cổng trường với chiếc cặp màu trắng trên lưng, cô nghiêng người, cẩn thận né tránh một vài bạn học đang rượt đuổi đùa giỡn, tự giác nhường đường cho họ.

"Hứa Phương Phỉ!" Đột nhiên một giọng nữ từ phía sau lưng truyền đến.

Hứa Phương Phỉ nghe thấy tiếng thì quay đầu lại, nhìn thấy một bóng người màu đen mảnh khảnh đang yểu điệu bước đến. Khi đến gần hơn, cô mới thấy rõ đó là Dương Hi, giáo viên chủ nhiệm của lớp cô.

Dương Hi nói: "Hứa Phương Phỉ, bình thường sau giờ học đều là em về nhà cùng Dương Lộ, nhưng mấy ngày nay em ấy xin nghỉ ốm, một mình em đi về có được không? Em có muốn cô tìm một bạn nam đưa em về nhà hay không?"

"Không cần đâu cô Dương." Hứa Phương Phỉ xua tay với cô giáo, cười một cái nói: "Nhà của em cách trường học không đến một cây số, không cần làm phiền tới bạn khác đâu ạ."

Lúc trước không để ý, nhưng ở khoảng cách gần như vậy, khi này Dương Hi mới để ý thấy dây đeo cặp sách trên vai cô gái mặc dù rất sạch sẽ nhưng đã quá cũ kỹ, mấy sợi chỉ đã bị bung ra gần hết.

Nhìn khuôn mặt ngoan ngoãn và điềm tĩnh của cô gái, trong lòng Dương Hi thở dài.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Hứa Phương Phỉ là một hạt giống tốt trong học tập, tư duy thông minh, khả năng tiếp thu tốt, giáo viên các môn học đều hết lời khen ngợi cô. Tuy nhiên, trường trung học Lăng Thành không phải là một môi trường hiếu học, năng lực giáo viên vô cùng bình thường, một hạt giống tốt như vậy lại trồng trên một mảnh đất cằn cỗi, bản thân Dương Hi là một người với thái độ làm một giáo viên tốt, đương nhiên cô ấy có phần thương tiếc.

Hầu như không có ngoại lệ, những bậc cha mẹ có chút danh tiếng ở bên ngoài đều lựa chọn mang theo con cái chạy trốn khỏi thị trấn nhỏ cạnh biên giới hỗn loạn và lạc hậu này.

Còn những bậc phụ huynh giữ đứa trẻ ở lại, nếu không phải do có nhiệm vụ trấn giữ biên cương, thì tức là điều kiện gia đình quá khó khăn.

Dương Hi biết Hứa Phương Phỉ thuộc vế sau.

Bố của đứa trẻ này thời trẻ đã qua đời vì bệnh tật, trong nhà chỉ còn lại mẹ và ông ngoại bị liệt nửa người. Mẹ Hứa, Kiều Tuệ Lan, thuê một cửa hàng trên đường tang lễ ở Lăng Thành để bán tiền giấy vàng mã, cửa hàng nhỏ đó là nguồn thu nhập của cả gia đình Hứa Phương Phỉ.

Nghĩ về điều đó, ánh mắt Dương Hi nhìn Hứa Phương Phỉ hiện lên vẻ tiếc nuối và thông cảm. Cô ấy nói: "Được rồi, vậy trên đường em chú ý an toàn nhé."

"Em cảm ơn cô. Tạm biệt cô ạ."

Sau khi tạm biệt giáo viên chủ nhiệm lớp, Hứa Phương Phỉ quay người rời đi, bóng dáng mảnh khảnh của cô nhanh chóng biến mất trong màn đêm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!