Chương 7: (Vô Đề)

"Đi trước nhé, lát nữa quản gia tới, nhờ người đó giúp em mang hoa và đàn về."

Trong lúc mọi người còn đang ngỡ ngàng, trầm trồ vì bó hoa lần này được mang về, cô đã nhanh nhẹn xách túi rời đi

Quán cà phê gần nhà hát sắp đóng cửa nhưng Thẩm Sơ Đường vẫn thong thả đến muộn. Đến nơi có nhân viên đứng chờ sẵn mở cửa cho cô.

Tiếng giày cao gót va vào sàn đá cẩm thạch, đều đặn từng nhịp vang lên. Nghe tiếng động, Từ Kỳ Thanh ngẩng đầu lên.

Thẩm Sơ Đường vẫn mặc chiếc váy dạ hội màu đen hôm nay, vóc dáng yêu kiều được tôn lên hoàn hảo. Lớp trang điểm tinh tế, kiều diễm. Dưới ánh mắt chăm chú của đối phương, cô chầm chậm bước tới.

Thẩm Trác đang đứng cạnh Từ Kỳ Thanh. Khoảnh khắc Thẩm Sơ Đường xuất hiện ở cửa, anh ta sững sờ.

Đây là cái người mà nhị thiếu gia nói là không thể chấp nhận được sao?!

Đúng lúc đầu óc anh ta đang quay cuồng như bão tố, Thẩm Sơ Đường đã bước đến gần. Anh ta chợt bừng tỉnh, vội vàng kéo ghế giúp cô rồi cúi mình chào, sau đó lịch sự tránh đi.

Thẩm Sơ Đường ngồi xuống ghế, chiếc túi xách "cạch" một tiếng đặt lên bàn. Gương mặt xinh đẹp đầy vẻ chán nản, như thể đã mất hết kiên nhẫn cho cuộc gặp này.

Từ Kỳ Thanh dùng hai ngón tay đẩy thực đơn về phía cô, dịu giọng nói: "Không biết khẩu vị của Thẩm tiểu thư thế nào, nên anh không dám tự ý chọn. Em xem muốn uống gì nhé?"

Thẩm Sơ Đường liếc nhìn thực đơn anh ta đẩy tới, "Không cần đâu, Từ tiên sinh có gì cứ nói thẳng, em còn bận về ngủ dưỡng nhan."

Mấy hôm nay luôn bị cái con chim kia làm phiền, sáng không ngủ nướng được, chỉ đành đi ngủ sớm thôi.

Từ Kỳ Thanh rút tay khỏi thực đơn. Góc mắt anh thoáng thấy một bàn chân đang gác hờ dưới gầm bàn.

Bàn chân trắng nõn được bao bọc bởi đôi giày bệt đan xen đen trắng. Những ngón chân mềm mại, tròn trịa lộ ra phía trước, móng chân hồng hào tinh xảo. Góc váy dạ hội màu đen che bắp chân, để lộ một đoạn cổ chân trắng quấn quanh bởi quai giày

Chỉ vội vàng lướt qua một cái, anh liền lịch sự rụt mắt lại, rồi nhìn về phía người ngồi đối diện, nho nhã và ôn hòa mở lời: "Vậy anh xin nói thẳng."

Thẩm Sơ Đường không thích dài dòng, cô đã sớm đoán được ý đồ của anh, rõ ràng là một vẻ mặt mong anh nói nhanh để mình còn rời đi. Cô vuốt nhẹ lọn tóc mai, đáp lại bằng những lời lẽ lịch sự tương tự: "Anh cứ nói."

Đúng lúc cô đã nghĩ sẵn câu tiếp theo anh muốn nói, và đang chờ đợi anh nói ra, thì người trước mặt có vẻ như đang cân nhắc lời lẽ.

Cô hơi ngả lưng vào ghế, quyết định nói hộ anh: "Em biết Từ tiên sinh đến để từ hôn."

Thực ra, cô còn chưa kịp nói ra ý mình cũng không muốn kết hôn sớm.

Người đàn ông bỗng nhiên từ từ ngồi thẳng người, cắt ngang lời cô: "Thẩm tiểu thư, anh có một yêu cầu hơi quá đáng."

Câu nói chưa kịp thốt ra nghẹn lại ở cửa miệng. Cô nghi hoặc nhìn lên, "Gì cơ?"

Quán cà phê sắp đóng cửa, tiếng nhạc du dương dần nhỏ lại. Cơn mưa phùn rả rích cả ngày ngoài trời cuối cùng cũng tạnh, những hạt mưa li ti đọng trên cửa sổ kính lớn, phản chiếu cảnh đêm lấp lánh.

Từ Kỳ Thanh đan hai tay đặt trên mặt bàn, thản nhiên nhìn cô mà nói: "Cùng anh kết hôn."

Thẩm Sơ Đường đột nhiên sững người.

Tay cô vừa đặt lên túi xách, chuẩn bị nói xong là chuồn, lại bị câu nói ấy làm cho khựng lại.

Đôi mắt cô ngập tràn kinh ngạc, nhìn về phía người ngồi đối diện.

Từ Kỳ Thanh biết mình đột nhiên đưa ra yêu cầu như vậy với một cô gái mới gặp lần đầu là rất đường đột. Im lặng một lát, anh mới nói tiếp: "Rất xin lỗi, Tử Diễn đã bỏ nhà đi, nhưng tin tức liên hôn giữa hai nhà Thẩm – Từ đã được truyền đi. Đây là cách giải quyết tốt nhất hiện tại."

Hai nhà chỉ công bố ra bên ngoài là muốn liên hôn, chứ chưa nói cụ thể là với ai.

Trong tình cảnh hiện tại, muốn giữ thể diện cho cả hai nhà, đây thực sự là con đường tốt nhất.

Thẩm Sơ Đường thoát khỏi sự kinh ngạc, ánh mắt từ gương mặt không thể tìm ra khuyết điểm của anh từ từ di chuyển xuống, dừng lại ở cổ áo sơ mi dưới yết hầu anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!