Thẩm Sơ Đường cũng lờ mờ đoán được, ba cô giục cô kết hôn là vì lời thầy phong thủy đã xem vận mệnh cho cô khi còn nhỏ.
Để sớm gác lại chuyện đại sự này, từ khi cô đến tuổi lấy chồng, ba cô đã liên tục sắp xếp đối tượng xem mắt cho cô.
Ngay cả mấy năm ở New York cũng không tha cô, thỉnh thoảng lại sắp xếp buổi gặp gỡ con trai của những gia đình danh giá đang du học ở New York
Mặc dù cô chưa từng gặp ai, nhưng cũng đủ khiến cô tốn tâm tốn sức.
Nghe vậy, Thẩm Sơ Đường khẽ hừ một tiếng, nhướng nhẹ đuôi mắt, "Trong giới của chúng ta có mấy ai tốt đẹp đâu? Em không thèm yêu đương đâu."
Gia đình thì giàu có bậc nhất nhưng lại có rất nhiều công tử bột, bên cạnh lúc nào cũng kè kè mấy cô diễn viên, người mẫu
Cô không cần những kẻ đó.
Không chỉ thế —
Nói đến đây, cô không biết nhớ ra chuyện gì mà bực bội nói: "Đàn ông không có ai là tốt đẹp cả."
Diêu Đát Lâm bị chọc đến nhắm mắt lại, "Đúng là vậy."
Có nhan sắc, có tiền bạc lại có thời gian rảnh rỗi, đàn ông chẳng qua chỉ là gia vị trong cuộc sống, nếu cả ngày cứ mãi một màu thì chán lắm.
Buổi spa kết thúc, chuyên viên lặng lẽ rời đi, Thẩm Sơ Đường và Diêu Đát Lâm ngủ một giấc, tỉnh dậy thì đã chiều muộn.
Buổi trưa chỉ ăn chút đồ ăn nhẹ ở phòng spa, cả hai đều hơi đói bụng, sau khi vệ sinh cá nhân xong thì định trả phòng đi ăn.
Đi đến hành lang trưng bày đồ sứ Thanh Hoa, Diêu Đát Lâm sờ khắp người vẫn không thấy điện thoại đâu.
Cô ấy chợt nhớ ra hình như là để quên ở bồn tắm, bèn quay lại lấy.
Thẩm Sơ Đường không muốn đi thêm nữa, một mình đi xuống đại sảnh chờ cô ấy.
Đến giờ giao ca buổi tối, vài nhân viên phục vụ rủ nhau đi về phòng nghỉ của nhân viên, họ khẽ khàng buôn chuyện phiếm về những tin tức gần đây.
"Tóm lại tôi không rõ, chỉ nghe nói chủ tịch đã nổi cơn thịnh nộ, ông đã cử người sang Anh bắt người về rồi."
"Thật không thể tin được, nhị thiếu gia lại dám bỏ trốn khỏi hôn lễ!"
"…"
Thẩm Sơ Đường xách túi, giày cao gót "lộc cộc" gõ trên hành lang lát đá cẩm thạch, vài tiếng nói chuyện phiếm từ phía sau lọt vào tai cô.
Bàn tay đang gõ nhẹ vào thái dương bỗng khựng lại, đôi mắt đen láy chợt liếc sang một bên, rồi cô quay ngược lại.
Cô nhìn về phía mấy cô gái phục vụ đang ríu rít, "Các cô nói ai cơ?"
Mấy cô gái phục vụ đang tán gẫu bị tiếng nói của cô làm giật mình, vừa ngẩng đầu lên thì thấy một gương mặt xinh đẹp với môi đỏ má hồng.
Họ vẫn còn đang suy nghĩ không biết có phải là ngôi sao nào đến khách sạn của họ không.
Thẩm Sơ Đường thấy họ không trả lời, liền hỏi tiếp: "Nhị thiếu gia Từ gia, Từ Tử Diễn sao?"
Mấy cô gái phục vụ nghe vậy liền biến sắc, vội lắc đầu, "Không phải ạ."
Nói rồi, trên mặt họ tức khắc trở lại nụ cười nhã nhặn, lịch sự thường thấy, chỉ tay về phía bên trái phía sau, "Quý khách muốn về phòng ạ? Từ đây rẽ trái đi qua một đoạn hành lang có cảnh quan, thang máy của khu phòng khách nằm ngay bên phải ạ."
Nói xong, họ đồng loạt hơi cúi người, rồi quay lưng rời đi.
Trong đầu Thẩm Sơ Đường dần xuất hiện hai suy nghĩ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!