Chương 48: (Vô Đề)

Các cô ấy chuẩn bị một phần lễ vật thật hậu hĩnh.

"Ôi chao! Mau để chin xem công chúa nhỏ xinh đẹp đến mức nào rồi!"

Diêu Đát Lâm trong bộ váy dạ hội, tay xách túi xách bước vào trước, rồi sau đó bỗng chốc mắt cô ấy sáng bừng.

"Trời ơi! Bé cưng, hôm nay em đẹp ngây ngất luôn đó!"

Vừa nói, họ đã thấy Thẩm Sơ Đường đang mặc sườn xám, lập tức không chờ nổi mà xúm lại, trước sau, trái phải ngắm cô một lượt. "Đổi phong cách từ bao giờ vậy? Hợp với em lắm luôn!"

Thẩm Sơ Đường khẽ "hừ" một tiếng, đi đến bên cửa sổ, ngồi xuống chiếc ghế kiểu cung đình châu Âu, giả vờ bất mãn càu nhàu: "Mệt muốn chết luôn rồi."

Ngày thường cô vốn đã rất chú trọng dáng vẻ, nhưng bộ đồ này lại còn "hành" dáng vóc hơn cả mấy bộ lễ phục nữa.

Vừa nói, cô cúi đầu vỗ vỗ vòng eo thon gọn, phẳng lì của mình.

Chỉ dựa vào những bộ đồ trong tủ quần áo mà có thể chọn được size chuẩn xác đến vậy, cô còn hơi nể Từ Kỳ Thanh nữa là, đến cả bản thân cô đôi khi còn chẳng nắm rõ số đo của mình.

Diêu Đát Lâm và Ôn Nhàn Nguyệt ngồi xuống bên cạnh cô, nhướng mày, cười gian xảo buôn chuyện: "Chồng em chọn cho em hả?"

Cô sờ sờ chiếc trâm ngọc cài sau đầu, tai hơi nóng lên, nhíu nhẹ mày: "Gì mà chồng, đã bảo chưa phải mà."

Suốt ngày gọi là chồng, một là chưa đăng ký kết hôn, hai là chưa làm đám cưới, lấy đâu ra chồng chứ?

Đang nói chuyện, người giúp việc được ba Thẩm phái tới đứng ở cửa cúi người, nhắc nhở: "Tiểu thư, ông chủ bảo cô chuẩn bị xong thì xuống được rồi ạ, Từ gia đã đến dưới trang viên rồi, lát nữa sẽ lên ngay."

Thẩm Sơ Đường nghe vậy sững sờ.

Nhanh vậy sao.

Nhịp thở và tim đập vừa mới bình ổn lại từ từ dâng lên, cô đáp một tiếng: "Biết rồi."

Từ trên ghế đứng dậy, đi đến trước gương trang điểm xem lại lớp trang điểm có bị lem không, khẽ nắm chặt tay, nói: "Đi thôi." Rồi theo người giúp việc xuống lầu.

Chiếc Maybach vững vàng chạy lên con đường lớn dẫn vào trang viên. Mẹ Từ căng thẳng đẩy gương chiếu hậu lên nhìn lại dung mạo mình, lại sợ mình nhìn không kỹ, bèn gọi ba Từ bên cạnh: "Lão Từ, mau xem giúp em, hôm nay vòng cổ váy của em có phải phối không được đẹp lắm không?"

Màu bạch ngọc phối với sườn xám vân cẩm, nếu còn chưa đẹp thì thật sự bà không nghĩ ra còn gì có thể vượt qua được nữa.

Từ Chính Nghiêu an ủi vỗ vỗ tay vợ: "Đẹp lắm rồi."

Nói xong, ông giả vờ bất mãn: "Lúc đính hôn với anh có thấy em cẩn thận như vậy đâu."

Vợ chồng già ba mươi mấy năm, mẹ Từ ghét nhất cái kiểu lôi chuyện cũ ra trêu chọc, bà khẽ liếc xéo ông một cái: "Cẩn thận cái gì? Em từ bé đã thấy anh không mặc quần chạy khắp vườn, còn tè bậy làm chết chậu hoa thược dược của bà em, có gì mà phải cẩn thận?"

Hai người là thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau, thật sự là đã thấy đủ mọi dáng vẻ của đối phương.

Ba Từ nghe vậy khẽ ho một tiếng đầy ngượng ngùng, biện minh cho mình: "Đã bảo không phải anh mà, là A Nặc làm!"

A Nặc là một chú chó Chow Chow nhỏ mà Từ gia nuôi hồi bé, thường xuyên theo Từ Chính Nghiêu ra vào Tào gia

Mẹ Từ lười tranh cãi với ông, lại liếc xéo một cái: "Ồ, cả chó lẫn chủ đều không được đứng đắn cho lắm."

Nói xong, bà xoay người nhìn ra cảnh sắc bên ngoài cửa sổ: "Mảnh đất này của Thẩm gia thật là đẹp quá đi! Cảnh sắc hợp lòng người ghê!"

Lại bị vợ nói móc một câu, ba Từ mặt đỏ bừng xấu hổ, còn Úc quản gia ngồi ở ghế phụ thì đã cúi đầu nín cười. Nghe hai người này cãi nhau từ bé đến giờ đã thành quen, nhưng vẫn không khỏi buồn cười khi thấy dáng vẻ tức giận của ông chủ nhà mình.

Ba Từ nghe thấy tiếng cười khe khẽ đó, lạnh lùng ngẩng mắt: "Lão Úc, ông có muốn xuống xe chạy theo không?"

Úc quản gia vội vàng đứng thẳng người, dập tắt nụ cười, lắc đầu liên tục: "Không, không đâu ạ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!