Tâm sự ư?
Từ lúc cô quen Từ Kỳ Thanh đến giờ, chuyện hai người nói vẫn chỉ có mỗi chuyện kết hôn thôi.
Không được, không được! Giờ mà nói mấy chuyện đó chỉ càng ngượng thêm thôi!
Chơi game à?
Thôi bỏ đi! Cô không chơi game, với lại trông anh cũng đâu có giống người hay chơi game đâu.
Nói chuyện phiếm?
Cô thử tưởng tượng cảnh mình ngồi chuyện phiếm với anh, đó là cảnh tượng không thể chấp nhận được
Anh thì nói chuyện phiếm cái gì cơ chứ? Chẳng lẽ lại cùng cô bóc phốt tiểu thư nhà ai lại cặp kè với trai đẹp, sống cuộc đời sung sướng, tình cảm mỹ mãn sao?!
Vị hôn thê lại đi nói với vị hôn phu của mình cái này thì hơi bị kỳ cục.
Sau khi gạt bỏ những lựa chọn không khả thi này, cô tiếp tục đọc xuống dưới:
[Kết nghĩa huynh đệ thâu đêm! Đã là anh em cây khế, anh ấy mà có ý đồ gì với huynh đệ thì còn ra thể thống gì nữa?]
"..."
Cái gì với cái gì thế này?
Mắt cô lướt nhanh qua vài câu trả lời không đứng đắn lắm, rồi dừng lại ở câu tiếp theo:
[Đừng sợ! Chỉ cần bạn không ngại, người ngại sẽ là anh ta! Mặc bộ váy ngủ gợi cảm vào, cho anh ta thấy mà không ăn được! Cho anh ta nghẹn chết đi!]
Váy ngủ gợi cảm ư?
Cô giật mình, cúi đầu nhìn xuống chiếc váy ngủ mình đang mặc.
Đáng lẽ cô còn có một chiếc áo choàng tắm cùng chất liệu nữa, để tiện đi lại trong nhà. Nhưng vừa nãy lên giường, cô đã cởi ra đặt trên sofa rồi, thế nên giờ cô chỉ mặc mỗi chiếc váy ngủ hai dây thôi!
Cổ chữ V xẻ sâu!
Lúc c** đ* cô chỉ nghĩ lát buồn ngủ rồi, hoàn toàn quên mất tối nay mình không ngủ một mình!!
Trong đầu cô là một đoàn tàu nhỏ hú còi điên cuồng chạy qua.
Giờ cô còn chẳng thèm bận tâm đến chuyện ngại hay không ngại nữa, cô chỉ muốn bay thật nhanh đến sofa, khoác ngay cái áo choàng tắm vào!
Ngay khi ý nghĩ đó vừa lóe lên, cô lập tức nghiêng đầu xác định vị trí sofa, rồi nhanh chóng bò dậy khỏi giường. Chân cô vừa đặt xuống thềm giường thì bên ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng bước chân từ xa lại gần, theo sau là tiếng tay chạm vào chốt cửa.
Chân cô vừa xỏ được một nửa vào dép liền rụt lại ngay, cả người "phịch" một tiếng trở lại giường, ngã vật xuống gối, rồi kéo chăn trùm kín đầu.
A!! Phiền chết đi được!
Phòng rộng thế này làm gì cơ chứ!
Cô còn không kịp đi lấy áo choàng tắm nữa!
Trong lúc cấp bách, đôi dép lê vừa mới xỏ vào chẳng biết đã bị cô ném đi đâu, chỉ nghe thấy hai tiếng "thịch" vang lên từ bóng tối, rơi xuống thềm nhà.
Ngay sau đó, tiếng cửa phòng mở ra. Ánh sáng mờ ảo từ phòng khách cùng với khe hở cạnh cửa mở rộng chiếu vào. Dù cô nhắm chặt mắt, vẫn có thể cảm nhận được Từ Kỳ Thanh đứng ở cửa hai giây, rồi từ từ bước vào.
Một mặt cô cầu nguyện trong lòng anh đừng phát hiện mình đang giả vờ ngủ, một mặt lại hy vọng anh chỉ vào một chút rồi sẽ đi ra ngay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!