Chương 17: (Vô Đề)

Sau vụ đó, mấy cái thiệp mời kiểu tiệc tùng riêng tư hay tiệc tại gia ở biệt thự... đều được gửi vào cái nhóm đó.

Thẩm Sơ Đường không quan tâm lắm, cô chẳng thèm chơi với mấy người đó.

Nghe Ôn Nhàn Nguyệt nói vậy, cô đặt ly xuống, tiện tay bấm vào nhóm chat không biết do ai lập nhưng có rất nhiều cậu ấm cô chiêu trong đó.

Vài phút trước còn đang khoác lác rôm rả đủ thứ chuyện trong nhóm, ngày sau khi thấy thiệp mời sinh nhật điện tử mà Tề Nguyệt gửi tới, nhóm bỗng im bặt.

Chỉ có đúng tin nhắn của Khanh Tễ Nguyệt: [Mọi người nhớ đến chơi nha!] là trơ trọi một mình phía dưới.

Chắc mọi người đều ngại Thẩm Sơ Đường đang ở trong nhóm nên không ai dám lên tiếng.

Thẩm Sơ Đường cười nhạt một tiếng, thoát khỏi nhóm chat, quay lại khung chat với Ôn Nhàn Nguyệt, nhắn lại: [Thấy rồi.]

Ôn Nhàn Nguyệt: [Theo tớ thấy, lần này chắc không chỉ có mấy thứ trang sức kim cương đâu, nghe nói còn mời cả truyền thông đến nữa, quy mô không nhỏ đâu.]

Nói xong, cô ấy cố tình ngừng lại một lát mới gửi tin nhắn thứ hai: [Nghe nói ba của cô ta muốn bắt mối với Từ gia, định tác hợp cô ta với Từ Kỳ Thanh]

Nếu không thì sao phải tốn công tốn sức gửi thiệp mời vào cái nhóm có Thẩm Sơ Đường làm gì.

Một là có thể khoe khoang hết cỡ, hai là có thể nhân cơ hội dìm Thẩm Sơ Đường một vố.

Chuyện Thẩm gia và Từ gia liên hôn đã được đồn ầm trong giới rồi, hơn nữa lại là nhị thiếu gia Từ gia. Nếu Khanh Tễ Nguyệt thực sự thành công với lấy đại thiếu gia Từ gia thì Thẩm Sơ Đường đúng là bị đè bẹp thật sự.

Khanh Tễ Nguyệt tự mình nghĩ thôi cũng sướng phát điên.

Cái ly đang đưa lên môi của Thẩm Sơ Đường khẽ khựng lại một chút, cô đọc lại tin nhắn đó một lần nữa, lập tức đặt ly nước xuống, hỏi lại: [Từ Kỳ Thanh?!]

Ôn Nhàn Nguyệt: [Đúng vậy, anh trai của vị hôn phu bỏ trốn của cậu đó, người đứng đầu tập đoàn Từ thị bây giờ.]

Ánh mắt Thẩm Sơ Đường dừng lại trên tin nhắn đó một lúc, rồi bỗng nhiên khóe môi cô từ từ nhếch lên, nở một nụ cười.

Được lắm.

Quá tốt.

Hai ngày sau.

Buổi chiều, trang viên Thẩm gia đang chuẩn bị bữa tối, Đỗ quản gia giám sát công nhân vận chuyển các nguyên vật liệu trong danh sách mua sắm hôm nay từ xe xuống.

Liana và Tiểu Nật thì đang cẩn thận kiểm tra những trái vải băng lệ mới được vận chuyển từ Quảng Đông về.

Cứ đến mùa vải, trang viên Thẩm gia chẳng bao giờ thiếu vải, từ vải quế lục, vải băng lệ Quảng Đông, đến vải đào tiên, vải không hạt Hải Nam, ngày nào cũng có hàng tươi ngon được vận chuyển bằng đường hàng không về bởi vì Thẩm Sơ Đường thích ăn.

Hai người kiểm tra từng trái xem có bị hỏng không, rồi nhặt ra những trái to, đẹp nhất, cho vào một rổ nhỏ riêng, định làm trái cây tráng miệng cho Thẩm Sơ Đường lát nữa ăn

Hoàng hôn sắp buông xuống, trong trang viên là cảnh tượng bận rộn nhưng có trật tự, Tiểu Nật ngạc nhiên rằng hai ngày nay không hề thấy tiểu thư ra nhà kính trồng hoa kéo đàn vĩ cầm chói tai nữa.

Liana cười đáp: "Tâm trạng tiểu thư hai ngày nay đúng là không tồi."

Buổi sáng đi nhà kính trồng hoa ăn sáng, cô còn ngân nga khúc hát nữa cơ.

Hai người đang vui lây với tâm trạng dần tốt lên của Thẩm Sơ Đường, thì đại tiểu thư xinh đẹp thướt tha uyển chuyển bước ra từ cổng lớn trang viên.

Cô mặc một chiếc váy dạ hội lấp lánh, tóc búi cao, khoác một chiếc áo choàng lụa nhung tơ tằm màu xám băng hà, để lộ chiếc cổ dài trắng ngần và xương quai xanh quyến rũ. Trên cổ đeo một sợi dây chuyền xương quai xanh đính đầy kim cương

Gương mặt trái xoan nhỏ nhắn, trắng nõn, trang điểm tinh tế, cả người trông rạng rỡ hẳn lên.

Cô xách chiếc túi nhỏ cầm tay, bước đi uyển chuyển trên thảm đỏ trải từ cửa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!