Chương 15: (Vô Đề)

Cả nhà bắt đầu ăn cơm, Từ gia luôn tuân thủ nguyên tắc ăn không nói, ngủ không nói

Ăn xong, ba Từ vào thư phòng xử lý công việc. Mẹ Từ thì vui sướng với bó hoa tươi đẹp mắt mà con trai mang về hôm nay, vội vàng nâng niu định đi cắt tỉa, c*m v** bình cho tươi lâu. Còn ông nội Từ thì đi tìm ông bạn già, một lão trung y sống gần đó để uống trà, đánh cờ.

Từ Kỳ Thanh như thường lệ đến phòng bà nội Từ, trò chuyện cùng bà.

Khi đến Lan Phương Viên, nơi bà nội Từ và ông nội Từ sống, bà nội Từ cũng đang tỉa tót bó kiếm lan mà anh mang về cho bà hôm nay.

Thấy anh bước vào, bà nói: "Đến rồi đấy à."

Anh cười đi vào, "Hôm nay sao bà lại tự mình cắt tỉa thế ạ?"

Ngày thường giờ này, bà phải đang nghe nhạc, còn việc cắt tỉa sẽ giao cho người làm trong nhà.

Bà nội Từ vỗ vỗ tai, "Nghe ông nội cháu lải nhải cả buổi sáng rồi, giờ mà nghe nhạc nữa thì tai bà điếc mất."

Suốt ngày quanh đi quẩn lại cũng chỉ là chuyện của Từ Tử Diễn.

Anh ta cũng láu cá thật, biết trong nhà chắc chắn có cách tìm ra anh ta ở đâu, thế là cứ hai ngày lại đổi chỗ một lần. Đội người mà ba Từ phái đi bắt anh ta cứ đến nơi là anh ta đã đi mất như kiểu chân trước chân sau vậy.

Từ Kỳ Thanh nghe vậy liền bật cười, "Bà không kể cho ông nghe về chuyện Tử Diễn không chịu về sao ạ?"

Cắt tỉa xong, bà nội Từ đặt hoa vào bình hoa sứ men xanh đã chuẩn bị sẵn nước và thuốc giữ tươi từ sáng sớm, "Nói cho ông ấy được à! Ông ấy với ba cháu cùng một phe mà!"

Nói rồi, bà dẫn Từ Kỳ Thanh đến bàn bên cạnh ngồi xuống, nhấc ấm trà trên bàn lên, rót hai chén trà.

Là trà táo đỏ bách hợp, có tác dụng trấn định an thần. Từ Kỳ Thanh nâng chén trà nhấp một ngụm nhỏ, cười mà không nói gì.

Bà nội Từ cũng tự rót cho mình một ly, nâng lên uống một ngụm, "Bà nói thật, chuyện hôn nhân của con cái thì cứ để chúng tự quyết đi chứ, đã không hợp nhau thì sao cứ phải ép chúng ở bên nhau làm gì!"

Từ Kỳ Thanh đặt chén trà xuống, nhấp môi một chút, rồi đáp lời: "Dạ, đúng vậy ạ."

Bà nội Từ giơ chén trà sát miệng, đôi mắt len lén liếc nhìn anh. Khoảnh khắc anh nhìn lại, bà đã kịp thu lại ánh nhìn lén lút đó một cách hoàn hảo.

Anh thấy vẻ mặt bà khó hiểu, bèn hỏi: "Bà có chuyện gì muốn nói với cháu ạ?"

Bà nội Từ khựng lại một chút, vội vàng đặt chén trà xuống, cười ha hả nói: "Không có, không có đâu."

Nói xong, bà chuyển đề tài như lấy điện thoại ra, "Ôi! Bà nói cho cháu nghe này, cách đây không lâu Tử Diễn tải cho bà cái phần mềm gì ấy, vừa có thể lướt video lại vừa có thể đọc sách nghe nhạc. Hôm nay bà mở ra xem thử, thật sự rất thú vị đấy!"

Vừa nói, bà nội Từ vừa mở cái ứng dụng nhỏ có biểu tượng màu đen đó, lướt vài cái video ngắn.

Quả nhiên là vừa có thể đọc sách lại vừa có thể nghe nhạc.

Từ Kỳ Thanh bật cười, rời mắt khỏi màn hình điện thoại, đang định nâng chén trà trên bàn lên uống tiếp thì nghe thấy bà nội Từ "Ối" lên một tiếng kinh ngạc thốt lên:

"Ối chà! Cô gái này xinh đẹp quá đi mất!"

Anh nghe vậy liền liếc mắt nhìn sang, rồi cánh tay đang nâng chén trà bỗng khựng lại.

Một loạt ảnh chân dung cá nhân tự động lật xem theo nhạc nền phù hợp. Cô gái mặc chiếc váy dài đuôi cá lấp lánh đứng trên cầu thang phân nhánh cổ điển kiểu Âu lộng lẫy, ngẩng đầu nhìn lên vị trí chụp ảnh từ trên cao xuống.

Chiếc áo choàng lông ở khuỷu tay như một món đồ lớn lộng lẫy, làm nổi bật đường cong cơ thể mềm mại.

Trên đỉnh cầu thang là một chiếc đèn chùm bươm bướm ngọc bích dài 3 mét. Các khối hình bướm lớn nhỏ không đồng nhất phản chiếu những mảnh sáng vụn vỡ dưới ánh đèn, những vầng sáng bảy sắc lấp lánh rải rác xuống bờ vai trắng nõn của cô.

Trên chiếc cổ thon thả trắng ngần là khuôn mặt không xa lạ, nhưng vẫn đẹp đến ngỡ ngàng.

Vẻ đẹp cực độ của ánh sáng và hình thể.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!