Sau một chuỗi ngày bận rộn với buổi độc tấu, Diêu Đát Lâm cuối cùng cũng có chút thời gian rảnh rỗi. Cô ấy đang ôm điện thoại lăn lóc trên giường lướt xem truyện cười thì tin nhắn của Thẩm Sơ Đường bất ngờ nhảy vào mắt.
Nhìn cái kiểu tức muốn hộc máu của đại tiểu thư, khả năng cao là cô lại gặp chuyện gì đó không vừa ý rồi, cô ấy phải nhanh chóng ra trận để cô xả hết cảm xúc ra thôi.
Darling: [Này! Ai dám chọc Đường Đường của chúng ta giận thế! Em muốn đến ở nhà chị thì đương nhiên được thôi, nhưng với điều kiện là chú Thẩm không giận cá chém thớt sang chị nha.]
Cuộc đại chiến giữa hai ba con họ khó tránh khỏi làm người vô tội bị vạ lây, huống chi đây còn là kiểu gián tiếp ủng hộ hoạt động chống hôn của đại tiểu thư. Diêu Đát Lâm vẫn có chút e ngại.
Thẩm Sơ Đường: [Tóm lại là em không muốn ở Nam Lâm nữa.]
Cái chỗ quỷ quái bé tí này, ở vài ngày mà cô đã đụng mặt Từ Kỳ Thanh đến hai lần. Ban đầu còn định nghỉ dưỡng rồi mới về, giờ thì cô không muốn ở đây thêm một khắc nào nữa.
Chủ yếu là mỗi lần gặp mặt, lần nào cũng có mấy tình huống khiến cô khó xử, chẳng lẽ cô không cần thể diện sao?
Nhường cô một chút thì chết à!
Nghĩ đến đây, cô liếc nhẹ sang người bên cạnh.
Còn nói muốn kết hôn với cô nữa chứ!
Đây là thái độ của một người muốn kết hôn sao?!
Diêu Đát Lâm đã đoán ra đại khái chuyện gì đã xảy ra: [Em lại đụng phải Hải Đường tiên sinh rồi à?]
Thẩm Sơ Đường thu tầm mắt lại, bĩu môi: [Cái gì mà Hải Đường tiên sinh?]
Diêu Đát Lâm: [Là Từ Kỳ Thanh đó! Mấy cô gái trong ban nhạc đặt biệt danh cho anh ta đấy!]
Thẩm Sơ Đường vô cớ bật cười, khẽ xì một tiếng, đoán chừng cũng hiểu biệt danh này từ đâu mà ra, ngọn lửa cảm xúc hỗn loạn cuối cùng cũng dịu đi phần nào.
Tư thế ngồi từ căng thẳng chuyển sang thư thái dựa vào lưng ghế: [Đúng rồi đó! Tối nay còn ăn cơm cùng nhau nữa chứ.]
Trước cái bước tiến có thể nói là sử thi này, radar hóng chuyện của Diêu Đát Lâm kêu réo inh ỏi, cô ấy từ trên giường bật dậy như cá chép hóa rồng.
[Rồi sao nữa? Rồi sao nữa?]
Thẩm Sơ Đường giả vờ không thèm để ý mà bĩu môi: [Thì vẫn câu nói đó thôi, hỏi em có muốn kết hôn với anh ấy không, em mới không thèm đâu.]
Dư Đát Lâm ở đầu dây bên kia đã che miệng cười "hắc hắc", không định chọc thủng bộ mặt ngạo kiều của đại tiểu thư, cứ thế thuận theo lời cô mà nói: [Được thôi, vậy em về đi, cách tốt nhất để tránh một kẻ cứ bám riết không buông là đừng ở cùng một chỗ với anh ta nữa!]
Ngón tay Thẩm Sơ Đường đang đặt trên bàn phím khẽ khựng lại, ánh sáng màn hình điện thoại chiếu lên khuôn mặt xinh đẹp, vẻ mặt cô thoáng chút suy tư, sau đó chậm rãi gõ xuống hai chữ: [Cũng đúng.]
Mấy anh chàng trẻ ở Kinh Triệu, chẳng phải chỉ cần cô ngoắc tay một cái là đã vui vẻ cúi đầu khom lưng đến dỗ dành cô vui rồi sao.
Cô ở đây phí công làm gì.
[Ngày mai em về luôn.]
Gõ xong câu trả lời đầy vẻ dứt khoát, cô thoát khỏi khung chat với Diêu Đát Lâm, tiện tay gửi tin nhắn cho quản gia, nhờ ông đặt giúp mình một vé máy bay về Kinh Triệu vào ngày mai.
Quản gia nhanh chóng trả lời, hỏi cô muốn đặt chuyến vào khoảng thời gian nào.
Cô nghĩ nghĩ, rồi đưa ra câu trả lời: [Để tôi ngủ dậy đã.]
Từ Kỳ Thanh đang nhắm mắt nghỉ ngơi, nghe thấy tiếng "lộc cộc" bên cạnh từ tiếng gõ phím giận dữ dần chuyển sang nhẹ nhàng thư thái, cuối cùng là tiếng "lạch cạch" tắt màn hình điện thoại.
Anh nghĩ cô hẳn là đã xả giận với người ở đầu dây bên kia rồi.
Nhớ lại nhận định của anh lúc ăn cơm vừa rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!