Chương 10: (Vô Đề)

Cô hùng hổ mở cửa xe bước xuống, định đi nói chuyện phải quấy cho ra lẽ.

Từ Kỳ Thanh đang nhắm mắt dưỡng thần trong xe.

Dạo gần đây vì chuyện Từ Tử Diễn bỏ nhà đi bụi, bà nội Từ lo lắng đến ăn không ngon ngủ không yên. Hôm nay, anh khó lắm mới kết thúc sớm chuyến công tác nên đã dặn Thẩm Trác đi mua vài món ăn vặt mà bà nội Từ thích ăn ngày thường.

Đầu óc anh đang xoay quanh những chi tiết của kế hoạch thu mua gần đây thì bỗng nhiên bị một cú va chạm mạnh húc người về phía trước.

Vừa mở mắt, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện

Cả người cô mặc một chiếc váy dài chiffon màu vàng họa tiết được cho là diêm dúa nhưng khi mặc trên người cô lại không hề th* t*c mà ngược lại, toát lên vẻ sang trọng, quý phái. Chiếc vòng cổ đá quý lấp lánh kim cương, lấp ló trên chiếc cổ áo khoét sâu hình chữ V.

Mái tóc dài óng ả sau lưng, những lọn xoăn gợn sóng nảy lên theo từng bước chân của cô.

Từ Kỳ Thanh đã đoán được cô đến đây làm gì rồi —

Chắc là nghĩ anh đang bám đuôi cô.

Ngón tay anh khẽ lướt qua mi tâm, lộ vẻ mệt mỏi.

Thẩm Sơ Đường đi vòng ra sau xe, nhìn chằm chằm vào biểu tượng dựng đứng trên nắp capo.

Cái quỷ gì thế, còn lái Rolls

-Royce nữa chứ.

Cô lập tức đi đến cạnh cửa ghế lái, cúi người gõ gõ cửa kính xe.

Một giây, hai giây, ba giây…

Không chút động tĩnh.

Hả?! Diễn xuất gì mà ngông cuồng vậy!

Kính xe tối màu khó lòng nhìn rõ bên trong, cô đưa hai tay lên trán làm mái che nắng, định tiếp tục ghé sát vào tìm hiểu thì cửa kính ghế sau từ từ hạ xuống.

"..."

Thẩm Sơ Đường sững người, quay đầu nhìn lại.

Người đàn ông điềm nhiên ngồi trong xe, ánh mắt bình thản, gương mặt tuấn tú sáng ngời với nụ cười nhàn nhạt, anh thản nhiên nói: "Thẩm tiểu thư, thật trùng hợp."

Thẩm Sơ Đường đứng hình khoảng ba giây, mặt đầy vẻ không thể tin được: "Từ Kỳ Thanh?!"

Từ Kỳ Thanh gật đầu: "Đúng vậy."

"Chính là tôi" – sự bình tĩnh trước biến cố khiến Thẩm Sơ Đường thêm vài giây ngây người.

Cô đứng dậy, giả vờ bình tĩnh bước đi nhẹ nhàng đến cạnh cửa ghế sau: "Anh..."

Những lời định nói trên đường đi giờ đây đều không dùng được, cô lén lút liếc nhìn ghế lái phía trước.

Không có ai ư?!

Vậy vừa nãy cô bị đâm kiểu gì chứ?

Sự ngạc nhiên lại một lần nữa hiện rõ trên gương mặt người đàn ông ngồi trong xe.

Từ Kỳ Thanh vẫn mỉm cười, ánh mắt cũng hướng về ghế lái như cô, dáng vẻ đó hiển nhiên đang nói: Như cô thấy đấy, tôi vẫn chưa đến mức chân dài đến nỗi có thể từ ghế sau vươn ra ghế lái đạp ga đâm cô đâu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!