Chương 99: Ngoại truyện 2 ở trước mặt em anh sẽ luôn chỉ là lệ thâm

Vào cuối tháng mười một, Dư Vãn đã hạ sinh thành công một bé gái và đặt tên là Lệ Lâm Lâm

- đây là kết quả suy nghĩ trong mười tháng trước của Lệ Thâm.

Nhưng Dư Vãn đã sớm nói rằng cô làm kế hoạch sư nhiều năm như vậy, tên hiếm lạ gì đó đều đã từng thấy rồi, kiểu như Lệ Lâm Lâm xem như rất bình thường.

Chỉ có điều không dễ đọc cho lắm.

Sau khi con gái chào đời, Lệ Thâm cực kỳ vui mừng và xúc động, sau đó anh lập tức sáng tác một bài hát cho cô bé, bài hát có tên là. Độ sốt của bài hát này không thua gì bài lần trước, thông qua tình yêu của Lệ Thâm dành cho con gái là có thể thấy được anh yêu vợ mình đến nhường nào.

Fans nói rằng người biết sáng tác nhạc có thể làm bất cứ điều gì họ muốn. Anh sáng tác bài hát tỏ tình với Lily còn chưa đủ, bây giờ còn dùng cả tên của con gái để tỏ tình với cô ấy.

Làm người ta ganh tị thật đấy.

Dưới sự nâng niu của gia đình, Lệ Lâm Lâm lớn lên hạnh phúc và khỏe mạnh, và cũng chính thức bước sang tuổi học mẫu giáo, Dư Vãn cuối cùng cũng thở dài một hơi.

Mặc dù cô bạn nhỏ Lâm Lâm rất ngoan ngoãn hiểu chuyện nhưng cô bé vẫn còn rất nhỏ, cần dành nhiều thời gian để chăm sóc. Bây giờ đưa cô bé tới mẫu giáo có giáo viên trông nom, Dư Vãn cảm thấy nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Ừm, nghĩ vậy cũng thấy hơi có lỗi với cô bạn nhỏ Lâm Lâm.

Lâm Lâm theo Dư Vãn như theo đuôi sam, cũng giống Lili ở nhà, một người một chó luôn thích đi theo cô. Bây giờ bỗng nhiên bị mẹ đưa đến trường mẫu giáo lạ lẫm, Lâm Lâm vẫn có chút không thể tiếp thu được, thế là cô bé khóc bù lu bù loa trước cửa phòng học và kéo váy Dư Vãn không buông tay.

Dư Vãn và cô giáo khuyên mãi, cuối cùng còn lấy đồ ăn vặt và búp bê xinh đẹp mới làm cô bé nín khóc được.

Sau khi rời khỏi trường mẫu giáo, Dư Vãn thở phào một hơi, khi cô đang chuẩn bị khởi động xe thì Lệ Thâm gọi điện đến. Cô nhìn lướt qua màn hình rồi ấn nghe: "A Thâm."

"Ừm, Lâm Lâm tới trường chưa?"

"Rồi, vừa mới vào."

"Em còn đang ở trường mẫu giáo hả?" Lệ Thâm hơi bất ngờ. Bây giờ cách lúc báo danh đã một khoảng thời gian, Lâm Lâm vậy mà lại mới đi ư? "Hôm nay em đến muộn sao?"

"Làm gì có, do Lâm Lâm khóc nhiều quá, nói gì cũng không cho em đi. Khó lắm mới khuyên được."

Lệ Thâm cười một tiếng: "Ngày đầu đi học mẫu giáo đều vậy, lúc còn bé em có khóc vào lần đầu đi học mẫu giáo không?"

"Em không có khóc đâu, mẹ em đã rất nghiêm khắc với em từ nhỏ rồi, em thà đi học mẫu giáo còn hơn."

Lệ Thâm cười cười và dịu dàng nói với Dư Vãn: "Ngày mai là anh về nước, có mua quà cho em với Lâm Lâm."

Dư Vãn nghe anh nói muốn trở về sớm cũng không kìm được mà cong môi: "Có cần em tới sân bay đón anh không?"

Lệ Thâm nói: "Hiệu trưởng Dư bận rộn như vậy, sao anh lại không biết ngượng mà để em tới đón chứ. Em với Lâm Lâm ở nhà đợi anh đi, chiều là anh về rồi."

"Ừm." Dư Vãn không để ý câu chọc ghẹo kia của anh và hỏi tiếp: "Về muốn ăn gì?"

Lệ Thâm nhếch lông mày: "Em làm hả?"

Dư Vãn đáp: "Cô giúp việc làm."

Lệ Thâm cười khẽ: "Cô giúp việc làm thì tùy tiện vậy, bọn em ăn gì thì anh ăn đó."

"Ồ... Vậy em tới trường trước đây, chiều nay có hẹn đi dạo phố với Ninh Ninh bọn họ."

Lệ Thâm nghe cô nói thế bèn cười: "Mới tiễn Lâm Lâm đi, em đã vui thích một bộ "Nông nô đổi đời hát bài ca". Lâm Lâm biết sẽ đau lòng lắm."

"Yên tâm đi, em sẽ không để con bé biết." Việc này thực sự không thể trách Dư Vãn. Để chăm sóc cho Lâm Lâm, gia đình đã đặc biệt mướn người giúp việc, nhưng Lâm Lâm rất thích dính theo Dư Vãn, ngay cả Lệ Thâm cũng không làm gì được.

Có một lần, trước khi đi ra ngoài, Dư Vãn đã dỗ Lâm Lâm ngủ, đến chiều Lâm Lâm tỉnh dậy không thấy mẹ, Lệ Thâm ở bên cạnh ôm hôn ôm bé nâng lên cao đều vô dụng, cô bé chỉ muốn tìm mẹ. Sau đó Dư Vãn, người mới xem được một nửa bộ phim, phải về nhà sớm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!