Chương 8: Công viên Lệ Trạch

Phản ứng đầu tiên của Lệ Thâm là, anh bị tẩu hỏa nhập ma rồi, vậy mà lại sinh ra ảo giác thế này. Nhưng rất nhanh, cô gái dưới ánh đèn đường cũng phát hiện ra anh, cô ngẩng đầu nhìn qua, sau đó giống như anh sững sờ tại chỗ.

Dư Vãn nghĩ cũng chưa nghĩ đến, chỉ xuống lầu chạy bộ một chút thế mà lại có thể gặp được Lệ Thâm. Không, đợi đã, người đó chắc là Lệ Thâm nhỉ. Không phải lại là tiểu ca ca nào đó nhìn giống Lệ Thâm đúng không?

Hai người trầm mặc nhìn nhau 10 giây trong bóng đêm tĩnh mịch, cuối cùng xác định đối phương không phải ảo giác, chính mình cũng không nhận lần người.

Dư Vãn trong chốc lát cảm thấy lúng túng, theo sau đó còn có hoang mang, cô đã từng giải quyết rất nhiều khách hàng khó nhằn, nhưng không biết phải làm sao để ứng phó tình huống hiện tại.

Một trận gió đêm thổi đến, Dư Vãn cảm thấy hơi lạnh, cô ngồi ở đây đã một lúc, cơ thể vừa nãy bởi vì chạy bộ ấm lên, lại bắt đầu lạnh dần. Cô mím môi, quyết định thấy khó không lùi, kết thúc trận giằng co trong gió lạnh này.

"Lệ…" Vừa gọi một tiếng, cô liền cảm thấy không ổn, không dấu vết nuốt xuống từ "Thâm" sắp kêu ra đến nơi, "Tiên sinh."

Lại là Lệ tiên sinh.

Khóe miệng Lệ Thâm gợi lên một độ cong mỉa mai, lúc trước bình thường cô đều gọi anh là A Thâm, thời điểm đặc biệt, còn thân mật gọi anh một tiếng chồng. Bây giờ, anh với cô mà nói, cũng chỉ là Lệ tiên sinh.

Anh không chút thành ý mà cười một cái, hỏi cô: "Dư tiểu thư, cô cũng ở đây sao?"

Bảo an trong tiểu khu nhất định sẽ không cho người không liên quan vào chạy bộ, lúc này cô mặc quần áo thể thao ngồi ở đây, nguyên nhân có khả năng nhất, chính là cô cũng là một chủ nhà ở đây.

Một từ "cũng" của anh, khiến trong lòng Dư Vãn lại dâng trào lên sóng to gió lớn: "Anh cũng ở đây sao?"

Lệ Thâm hơi gật đầu: "Ừ, ở căn biệt thự ngay phía trước."

Dư Vãn "Ồ" một tiếng, ngón tay lạnh như băng dần dần xiết chặt, Lệ Thâm cũng mím môi, hai người lại tiếp tục rơi vào trầm mặc lần nữa.

Sự yên lặng lần này không giống lần trước, Lệ Thâm và Dư Vãn đều đang nghĩ về cùng một chuyện.

Đài truyền hình ABA lâu đời của thành phố A, mỗi năm đều tổ chức một cuộc bình chọn theo công chúng, tất cả những người sống ở thành phố A, đều có thể tham gia.

Nội dung cuộc bình chọn là — ở thành phố A, bạn muốn ở đâu nhất?

Khu công viên Tây Giao Lệ Trạch, bởi vì phong cảnh tuyệt đẹp do thiên nhiên ưu ái, cùng với những con phố thương nghiệp cao cấp lâu đời, liên tiếp vài năm liền đều giành vị trí thứ nhất. Ở đây không giống với quảng trường Tinh Quang sầm uất phồn hoa, nhưng nhịp sống lại thoái mái hơn, mà thương nghiệp chung quanh công viên Tinh Quang vẫn chưa phát triển, phong cảnh mặc dù có thể cùng công viên Lệ Trạch đấu một trận, nhưng thua ở mặt tiện lợi.

Cuộc bình chọn này Lệ Thâm và Dư Vãn cũng tham gia, hai người giống với đại đa số người ở thành phố A, đều rất thích công viên Lệ Trạch. Lúc đó hai người họ chen chúc ở một phòng nhà nhỏ chưa đến 20 mét vuông, ước mơ về sau chuyển đến khu nhà cao cấp bên cạnh công viên Lệ Trạch, trở thành tương lai của những kẻ chiến thắng cuộc sống.

Hiện tại, cả hai người họ đều đã dọn đến đây, nguyện vọng ngày xưa của họ đã được thực hiện rồi.

Sai sót duy nhất, chính là hai người bọn họ lần lượt sống ở hai khu nhà cao cấp khác nhau.

Ách, nhà của cô vẫn không tính là nhà cao cấp. Dư Vãn nghĩ như vậy.

Con ngươi đen láy của Lệ Thâm được fan khen rằng "chứa ngôi sao", lúc này phủ lên một tầng sương mù, sau khi chia tay với Dư Vãn, anh vẫn còn chấp niệm đối với công viên Lệ Trạch, chỉ là anh không ngờ, Dư Vãn vậy mà cũng như vậy.

Cô cũng hoài niệm quá khứ của bọn họ chăng? Chính Lệ Thâm cũng cảm thấy buồn cười, khi xưa chia tay cô dứt khoát như vậy, làm sao còn có thể hoài niệm, chắc có lẽ cô chỉ đơn thuần yêu thích công viên Lệ Trạch mà thôi.

Lệ Thâm rốt cuộc cũng thả lỏng nét mặt, nhìn cô cười cười: "Chúc mừng cô, thỏa mãn mong nguyện."

Dư Vãn cảm thấy Lệ Thâm nói như thế hình như là đang mỉa mai mình, nhưng cô làm gì có lập trường nào để nổi giận. Cô cũng nhìn anh cười cười: "Cũng chúc mừng anh."

Lệ Thâm cẫn chưa trả lời, trong điện thoại Dư Vãn luôn cầm trên tay đột nhiên truyền ra một câu nói: " Ngân Quang của Du Tiên lầu, thích hợp nhất để ngắm trăng đối ẩm. Có lòng rồi."

Dư Vãn: "…"

Giết cô đi!!!!!

Cô nhanh chóng khóa màn hình điện thoại, định bụng giả vờ như tất cả đều chưa xảy ra, nhưng mà ở đây yên tĩnh như vậy, đoạn thoại vừa rồi Lệ Thâm nghe không sót chữ nào.

Là một đoạn giọng nói anh ghi âm cho NPC Tạ Lương trong game.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!