Chương 42: Dư Vãn Tại Sao Lúc Ấy Em Lại Muốn Chia Tay Với Anh

Như thường lệ, hôm nay Lệ Thâm ca hát ở quán bar xong thì rạng sáng hơn hai giờ mới về tới nhà.

Vừa mở cửa ra đã thấy va li của mình đặt tại cửa, mà Dư Vãn đang ngồi trên ghế sô pha và vẫn chưa

ngủ.

Lệ Thâm ngạc nhiên hỏi Dư Vãn: "Vãn Vãn, có chuyện gì vậy?"

Dư Vãn quay đầu lại nhìn anh, không chút cảm xúc nói ra: "Lệ Thâm, chúng ta chia tay đi."

Lệ Thâm giống như hoàn toàn không thể hiểu được cô đang nói gì mà ngây người tại chỗ, một lát sau

anh mới cong môi mỉm cười nhìn Dư Vãn: "Vãn Vãn, em đang đói bụng đúng không?"

Mỗi khi Dư Vãn đói bụng thì cảm xúc sẽ không tốt, Lệ Thâm đi tới tủ lạnh và mở cửa ra: "Trong tủ

lạnh còn một túi gia vị lẩu, anh nấu cho em ăn."

"Lệ Thâm, em nói chúng ta chia tay đi." Dư Vãn đứng lên nhìn anh nói.

Cánh tay định lấy túi gia vị

lẩu của Lệ Thâm chợt ngừng lại, anh đứng thẳng người và xoay lại nhìn Dư Vãn.

Trên khóe môi còn treo nụ cười lúc này thoạt nhìn cực kỳ đau xót, đôi mắt đen xinh đẹp ngấn nước

mắt như thể sẽ lập tức chảy ra ngoài: "Tại sao chứ?"

Rõ ràng là hôm nay lúc anh đi ra ngoài vẫn còn rất tốt.

Dư Vãn nghiêng đầu tựa như muốn né tránh ánh mắt của anh: "Hôm nay mẹ em tới, bà ấy muốn em trở về

thành phố C cùng bà ấy.

Em suy nghĩ cả đêm thì cảm thấy lời của bà ấy rất đúng, chúng ta chen chúc

trong căn nhà nhỏ hơn mười mét vuông này như bây giờ thì làm được gì? Em không muốn sống cuộc sống

như thế này nữa, em muốn quay lại thành phố C để phát triển."

Lệ Thâm đi về phía cô một bước: "Nhưng mà chúng ta sẽ không mãi như vậy, anh sẽ nhanh kí được hợp

đồng với công ty quản lý, em cũng sẽ tìm được việc làm.

Vì sao phải chia tay? Mẹ em ở đâu? Anh tới

nói chuyện với bà ấy."

"Anh muốn nói gì với bà ấy đây? Mẹ em đã biết chuyện chúng ta ở chung, bà ấy mà thấy anh thì chỉ sợ

sẽ đánh gãy chân của anh." Dư Vãn bước tới đẩy va li của Lệ Thâm đến trước mặt anh: "Đồ đạc của anh

em đã thu dọn sẵn, ngày mai em sẽ trở về thành phố C cùng mẹ, phòng ở cũng sẽ trả.

Đêm nay anh tìm

khách sạn ở tạm đi."

Lệ Thâm siết chặt nắm tay, vành mắt đỏ anh lên nhìn cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!