Chương 12: Cái gọi là nghiệt duyên

Edit: Bối Xu

Đó là một giọng nam có sức hấp dẫn trí mạng với Dư Vãn, anh nói, anh là Lệ Thâm.

Dư Vãn ngạc nhiên một chút, chỉ nhớ phải hỏi lại "Lệ Thâm? Làm sao anh có số điện thoại của tôi?"

Sau khi chia tay không lâu, tất cả các phương thức liên lạc của cô và Lệ Thâm đều đã block nhau rồi, mấy năm sau hai người cũng đã đổi số điện thoại, có thể nói là chia tay rất triệt để.

Lệ Thâm trả lời "Tìm Ngô Miện đòi, trước đó chị đã đưa danh thiếp cho anh ta."

"À …" Ở tiệc cưới của quản lý Quách, cô thực sự đã phát danh thiếp cho rất nhiều người.

"Gần đây chị nhận được rất nhiều điện thoại quấy rối sao?" Lệ Thâm hỏi lại.

Nhớ lại đoạn dài dòng cô vừa nói, Dư Vãn có chút xấu hổ vỗ trán "Đúng vậy, gần đây văn phòng nhà đất đem bán số điện thoại của tôi, mỗi ngày đều nhận được rất nhiều những cuộc điện thoại như thế."

"Vậy à." Lệ Thâm đột nhiên nghĩ đến lúc mua nhà anh đã viết số điện thoại của trợ lý, không hiểu có phải mỗi ngày trợ lý của anh đều nhận được điện thoại quấy rầy không?

"Mà, anh gọi điện thoại cho tôi, có chuyện gì không?"

Lệ Thâm giật mình, che giấu kĩ cảm xúc của mình mới lên tiếng "Lúc chơi game đánh chữ không tiện lắm, vẫn là trực tiếp nói nhanh hơn."

"À à, được." Trước đây Dư Vãn từng nhìn Lệ Thâm chơi game, bọn họ đều trực tiếp kéo nhau một nhóm, ở trong đó nói chuyện cả ngày.

Đầu dây bên kia Lệ Thâm cầm điện thoại, con chó nhà anh chạy đến bên cạnh chơi đùa, liên tục rúc vào ngực anh. Nghe thấy tiếng chó sủa trong điện thoại, Dư Vãn có hơi ngạc nhiên "Anh nuôi chó?"

"Ừ." Lệ Thâm xoa đầu con chó để nó không ôn ào nữa "Nhà yên tĩnh quá, nuôi thêm một con chó cho náo nhiệt."

"Ừ, cũng phải."

Ánh mắt Lệ Thâm hơi trầm xuống, thực ra không phải, là năm đó anh cùng Dư Vãn vẫn còn chen chúc nhau ở trong căn phòng nhỏ kia, cô từng nói, về sau bọn họ nhất định phải chuyển đến sống gần công viên Lệ Trạch, mua một căn phòng lớn, còn nuôi thêm một con chó nữa.

Con chó sủa loạn lên, Lệ Thâm tìm lại được giọng nói, anh trả lời Dư Vãn "Tôi tìm được người để tạo thành một đội rồi, lát nữa sẽ thêm chị vào."

"Được." Sau khi Dư Vãn đồng ý thì cắm tai nghe rồi đặt điện thoại lên bàn, cô nhận lời mời của Lệ Thâm. Lần này trong đội ngũ ngoại trừ Lệ thâm thì còn có thêm một nam một nữ, Lệ Thâm cũng không giới thiệu họ, trực tiếp nói "Theo."

Dư Vãn đi theo, trên màn hình, nhân vật của cô và Lệ Thâm cùng nhau chạy, trong tai nghe thỉnh thoảng có tiếng chó sủa, còn có tiếng hít thở nhè nhẹ của anh. Trái tim Dư Vãn lại đập nhanh hơn, cô đặt tay trên bàn phím, có chút không biết phải làm sao.

"Chúng ta quay lại chỗ vừa rồi, chị chú ý tránh boss tấn công, còn nhớ tiếp máu cho chúng tôi, nhớ kỹ, đầu tiên phải chọn trúng."

"Được, đã biết."

Có kinh nghiệm từ lần trước, rốt cuộc thao tác của Dư Vãn cũng thuần thục hơn một chút, hơn nữa Lệ Thâm có hai người trợ giúp, đánh Boss cũng nhanh hơn nhiều.

"Thêm máu."

Lệ Thâm vừa lên tiếng, Dư Vãn lập tức chọn trúng anh, ném kĩ năng ra ngoài. Trong đội ngũ có một em gái nhắn tin đến "Vì sao cô chỉ thêm máu cho mình anh ta?"

Dư Vãn có chút xấu hổ, đang chuẩn bị đưa thêm, trên khung đối thoại có thêm một hàng chữ.

Tiểu vương tử: Kỹ năng trị liệu của cô ấy còn đang trong thời gian chờ.

Oreo Hepburn:  Nhưng mà tôi cũng rất gấp nha! Tôi sắp chết rồi!

Tiểu vương tử: Cô chết không ảnh hưởng đến toàn cục.

Oreo Hepburn: …

Dư Vãn: ….

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!