Dư Vãn ngạc nhiên.
Cô biết vì tuyên truyền cho trò chơi này mà Lệ Thâm có đăng kí một tài khoản, mỗi ngày đều có fan trêu đùa cái tài khoản đó, cô cũng vừa làm xong. Nhưng loại mánh lới dùng tài khoản để kinh doanh này, sao có thể thật sự dùng tài khoản của minh tinh được.
Vốn tưởng Lệ Thâm chỉ thuận miệng nói, nhưng sau khi anh nói xong vẫn đứng yên tại chỗ, dường như đang chờ đợi câu trả lời thuyết phục của cô. Dư Vãn ngước mắt lên nhìn anh: "Anh từng chơi game này rồi?"
"Phải."
"Là tài khoản đăng kí chính thức kia sao?"
" … Đương nhiên không phải, tôi có tài khoản cá nhân."
"… À." Dư Vãn chậm rãi gật đầu "Các anh làm minh tinh, vẫn có thời gian chơi game sao?"
Theo hiểu biết của cô, minh tinh đều rất bận rộn, ít nhất cũng phải bận rộn như Chu Hiểu, An Hòa hoặc Triệu Hân.
Có lẽ cảm thấy vấn đề của cô có chút buồn cười, Lệ Thâm hơi … cong khóe môi một cái: "Từ trước lịch trình của tôi đã được sắp xếp chu toàn, mấy ngày nay công tác ít một chút, có thể nghỉ ngơi nhiều hơn."
"Ồ … Rất tốt nha." Dư Vãn cũng không biết vì sao, cô cứ như vậy nhận lời Lệ Thâm. Cô tự nhủ rằng bởi vì vừa đúng lúc cô cần một người thầy, hoàn toàn không có ý gì khác.
Lệ Thâm nói: "Buổi tối ngày mai tôi không có công việc, lúc nào chị online, tôi ở trong game chờ chị."
Dư Vãn suy nghĩ một chút, không nghĩ sẽ hẹn anh quá sớm "Chín rưỡi được chứ?"
"Được, chị và Hồ Kiều ở cùng một kênh sao?" Hiện tại trò chơi có không ít kênh, nhưng kênh lớn cũng chỉ có vài cái.
Dư Vãn gật đầu "Phải, tôi tên là Một viên cá viên, còn anh."
"Tiểu vương tử." Lệ Thâm trả lời.
Dư Vãn không cười, bởi vì cô chợt nhớ đến lúc Lệ Thâm còn đi học, tài khoản game của anh cũng là như vậy. Cô chỉ không nghĩ tới, anh lại chấp nhất với cái tên đó như vậy.
Chắc fan hâm mộ của anh nằm mơ cũng không nghĩ tới, nam thần của các cô có biệt danh là Tiểu vương tử.
"Được, lúc online tôi sẽ thêm bạn tốt."
"Ừ."
Cuộc đối thoại đến đây là kết thúc, trong khoảng thời gian ngắn cả hai người đều không lên tiếng. Lệ Thâm liếc nhìn Dư Vãn bị lạnh cóng đến mức mũi đỏ ửng, anh mở miệng nói "Tập xong thì trở về trước đi! Tôi tiếp tục chạy bộ."
Dư Vãn nói một câu được, lần này Lệ Thâm từ bên cạnh cô bắt đầu chạy đi, không hề dừng lại. Chạy xong 10km, Lệ Thâm trở về nhà, vừa mở cửa đã bị một con chó nhào vào lòng. Chú chó rúc trong lòng Lệ Thâm sủa gâu gâu, anh xoa đầu nói, thấp giọng nói "Lệ Lệ, buổi tối không nên ồn ào, cẩn thận hàng xóm gọi điện tố cáo mày."
Dường như Lệ Lệ hiểu được lời anh nói, nó ngồi chồm hỗm trước mặt Lệ Thâm, vẫy đuôi.
Lệ Lệ là chú chó được Lệ Thâm nuôi sau khi chuyển đến đây, phần lớn thười gian đều là do trợ lý của anh chăm sóc, nhưng lạ là nó rất thân thiết với anh. Lệ Thâm dắt nó vào phòng để nó tự đi ngủ, sau đó cầm khăn mặt bước vào phòng tắm. Dòng nước ấm áp xối từ trên đỉnh đầu xuống, chảy khắp toàn thân, Lệ Thâm đứng yên lặng, bên tai văng vẳng câu anh nói với Dư Vãn.
"Nếu không, tôi mang chị đi chơi game nhé!"
Khóe môi nhếch lên tự giễu, Lệ Thâm nhắm mắt lại, để dòng nước rửa sạch mồi hôi.
Anh lại bị coi thường.
Anh nghĩ vậy.
Tám giờ sáng Dư Vãn đã tỉnh dậy, cô nhìn thời gian, đứng lên đánh răng rửa mặt. Làm xong bữa sáng, cô ngồi trước máy tính, lúc này là 8h40.
Nhấp một ngụm sữa bò nóng, cô mở game lên, vừa login đã thấy một yêu cầu thêm bạn tốt.
Là yêu cầu từ "Tiểu vương tử."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!