Chương 1: (Vô Đề)

Edit: Cải Xanh + Cải Trắng

Sân bay quốc tế thành phố A

Dư Vãn cầm túi sách đi ra khỏi cabin, cô cảm nhận được nhiệt độ đã hạ xuống mấy độ. Cô kéo kéo áo khoác ngoài, lấy điện thoại trong túi ra, khởi động máy, gọi một cuộc cho cô bạn thân Chu Hiểu Ninh.

"Ninh Ninh, tớ về nước rồi!"

Chu Hiểu Ninh ở đầu điện thoại bên kia sửng sốt mấy giây, sau đó hét lên còn kích động hơn cả cô:  "Trời ạ, cậu về thành phố A rồi?"

"Đúng thế, vừa xuống máy bay."

"Sao cậu không nói với tớ một tiếng, tớ tới sân bay đón cậu!"

"Không có việc gì, trước khi xuất ngoại tớ đã gửi hết đồ về quê rồi, bây giờ tớ chỉ có một cái vali."

"À, vậy được rồi." Chu Hiểu Ninh nói, ngạc nhiên hỏi cô, "Khóa học của cậu là cái gì WC…."

Dư Vãn hạ khóe miệng xuống, sửa lại cho đúng: "Là CWP*, chuyên gia thiết kế hôn lễ."

(*): CWP là viết tắt của từ Certified Wedding Planner

"À à, cũng không khác nhau mà, đã đạt tiêu chuẩn chưa?"

"Đương nhiên, tớ đã lấy được chứng chỉ."

"Chúc mừng chúc mừng, hôm nay tớ phải tăng ca, hôm nào mời cậu ăn cơm chúc mừng nhé!"

Dư Vãn nở nụ cười: "Hay để tớ mời đi, giúp tớ lắp đặt phòng rất cực khổ."

"Không cực không cực, người quản lí dự án chịu trách nhiệm cho nhà của cậu rất đẹp trai."

Dư Vãn bật cười thành tiếng, chợt thấy Chu Hiểu Ninh ở đầu bên kia hỏi cô: "Đúng rồi, cậu có tìm được nhà không? Cũng đã hơn ba năm cậu chưa quay lại thành phố A rồi."

"…. Yên tâm, việc này tớ vẫn có thể tìm được."

"Ba năm nay thành phố A thay đổi rất nhiều đấy."

Dư Vãn hơi nhếch khóe môi, bước nhanh hơn: "Ừ, tớ sẽ xem thật kỹ tòa thành này."

Trên đường đến khu nhận hành lý, Dư Vãn thực hiện lời nói "xem thật kỹ", vừa sơ ý một chút, đã thấy hình ảnh một người đàn ông khôi ngô in trên tấm biển quảng cáo ở sân bay. Dư Vãn sửng sốt, ánh mắt chợt thay đổi, sau đó giống như là muốn rời khỏi cái gì đó, rất nhanh ánh mắt lại thay đổi, bước chân còn nhanh hơn vừa nãy.

Sau khi lấy hành lý, cô bắt đầu xếp hàng làm thủ tục hải quan, ở phía trước hàng không biết xảy ra chuyện gì, phát sinh một trận gây rối nhỏ. Dư Vãn tò mò hai mắt nhìn xung quanh, nhưng cũng không biết xảy ra chuyện gì.

"Phía trước làm sao thế? Lẽ nào là gặp minh tinh?"

Trong hàng truyền đến tiếng thảo luận nho nhỏ, ở những nơi như sân bay này, gặp được minh tinh cũng không phải chuyện gì kỳ quái.

Lại có một giọng nói: "Không phải không phải, hình như phía trước có một tiểu ca ca quan thuế lớn lên rất giống Lệ Thâm, có hai nữ sinh muốn chụp ảnh cùng hắn!"

Lời này vừa nói ra, trong hàng ngũ lại ồn ào hơn, Dư Vãn theo bản năng mím chặt môi, không tham gia thảo luận cùng bọn họ. Không biết hai em gái kia xin chụp ảnh chung thế nào, nói chung là hàng ngũ rất nhanh lại tiếp tục di chuyển, chỉ là mỗi khách hàng đi qua tiểu ca ca quan thuế kia đều sẽ cố ý nhìn hắn thêm vài lần.

Dư Vãn kéo thấp vành mũ xuống, cúi đầu rất thấp, giống như là người duy nhất trong hàng ngũ này không có hứng thú với tiểu ca ca quan thuế kia. Lúc đến lượt cô, cô yên lặng lấy hộ chiếu ra, tiểu ca ca quan thuế lễ phép nói "Chào cô" xong, lại nhìn về phía cô nói: "Phiền cô bỏ mũ ra."

"…." Dư Vãn không hiểu tại sao lại hơi căng thẳng, do dự một lúc rồi bỏ mũ xuống. Gần như là lúc cô vừa cởi mũ ra, tầm mắt của cô và tiểu ca ca quan thuế kia chạm vào nhau. Thật ra mặt của đối phương không có nhiều nét giống Lệ Thâm, chỉ là đôi mắt kia lại đặc biệt giống Lệ Thâm. Trong đầu Dư Vãn bỗng nhiên xuất hiện một đôi mắt xinh đẹp, trong mắt chứa đầy sự dịu dàng vô tận.

Trái tim cô đập thình thịch, thiếu chút nữa thì muốn xông ra khỏi hải quan, rất may là tiểu ca ca quan thuế kia đúng lúc đem hộ chiếu trả lại cho cô: "Được rồi, cảm ơn cô."

Dư Vãn cầm lại hộ chiếu, tiếp tục đội mũ lên rồi rời đi như kiểu chạy trốn. Sau khi ngồi trên tàu điện ngầm, cô mới có thể thở dài một hơi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!