Chương 27: Hy Vọng Em Mọc Đôi Cánh Trở Thành Một Chú Cá Bắc Minh

"Bộ dáng nào của tôi, em nhìn càng đẹp mắt hơn?" Trịnh Tây Dã hỏi.

Khi Hứa Phương Phỉ nghe thấy như vậy, trái tim cô lại đập một trận dồn dập, hai má đỏ bừng như một nàng tiên say rượu.

Chốc lát mới thành thật trả lời anh: "Anh vẫn luôn đẹp, chỉ là trước đây em hiếm khi nhìn thấy màu sáng, cho nên tương đối mới lạ."

Trịnh Tây Dã nói, "Vậy mua bộ quần áo này là đúng."

Hứa Phương Phỉ hơi do dự, lại nhìn anh từ trên xuống dưới, nói: "Đây là quần áo mới của anh sao?"

"Ừm." Trịnh Tây Dã nói, "Tôi chưa từng mặc, hôm nay đến gặp em mới cố ý mặc."

Cố ý?

Đôi mắt cô mở to kinh ngạc, bối rối hỏi: "Tại sao?"

"Tôi nghĩ, nếu đến trường học của em, nhất định phải ăn mặc chỉnh tề, ít nhất phải ra dáng người tốt." Trịnh Tây Dã thản nhiên nói, "Nếu không, có thể sẽ ảnh hưởng không tốt đến em."

Hứa Phương Phỉ sững sờ, trong lòng vô cùng xúc động.

Lúc này, ánh nắng đang chiếu rọi lên người cô, nắng như ngấm vào da thịt, nhẹ nhàng bao bọc lấy cô từ thể xác đến trái tim.

Cô cảm nhận được sự mâu thuẫn đến từ "người xấu" bên cạnh mình, vô cùng dịu dàng và vững chãi ấm áp.

Nhìn khuôn mặt nghiêng anh tuấn sạch sẽ của Trịnh Tây Dã, một chút tiếc nuối và thương cảm nhẹ nhàng lặng lẽ men lên đuôi mày thiếu nữ.

Cô nghĩ anh sẽ tồn tại hoàn hảo biết bao nếu anh có một công việc phù hợp.Gần trường trung học Lăng Thành, dọc theo hướng ngược lại với đường Hỉ Vượng, đi về phía trước mười phút, có một phố ăn vặt, trên đường không có cửa hàng nào, đều là xe bán đồ ăn đang kinh doanh của những tiểu thương nhỏ, nhiều năm qua buôn bán phát đạt, tràn đầy náo nhiệt.

Hứa Phương Phỉ dẫn Trịnh Tây Dã vào phố ăn vặt, khu ăn uống đã kín hết chỗ.

Bởi vì Lăng Thành là một khu vực biên giới giao với bến cảng, ngành thương mại biên giới phát triển, nhiều người nước ngoài làm ăn ở đây, vì vậy ở đây ngoại trừ người dân địa phương Lăng Thành, còn có rất nhiều thực khách Đông Nam Á, họ thích tụ tập ở đây, ăn một số món ăn vặt quê hương để an ủi nỗi nhớ.

Ghế trống không nhiều, hai người xuyên qua đám người, cuối cùng tìm được một cái bàn vuông nhỏ không có gì nổi bật ngồi xuống.

"Con phố này đồ ăn có tiếng là rất ngon, nghe nói nhắm mắt gọi cũng sẽ không thất vọng." Hứa Phương Phỉ nói: "Anh xem muốn ăn cái gì, em mời."

Trịnh Tây Dã đang dùng khăn giấy lau mặt bàn bên cô, sau khi cô nói xong, môi anh hơi nhếch lên, khẽ cười đáp: "Khách nghe theo chủ, tôi nghe em sắp xếp."

Hứa Phương Phỉ nghe vậy, cô gọi món theo sở thích của mình.

Vài phút sau, hai phần mì thịt tươi và hai phần tráng miệng được một người dì trung niên mập mạp mang đến.

Trịnh Tây Dã chú ý đến món tráng miệng trước mặt, tùy tiện cầm lên nhìn.

"Món tráng miệng này tên là Falooda*." Hứa Phương Phỉ giơ ngón trỏ gầy guộc lên, giới thiệu cho anh, hỏi: "Anh ở Lăng Thành đã lâu, chắc đã ăn rồi nhỉ?"

*Falooda là một món tráng miệng ngọt ngào với hương vị dừa.

Ban đầu nó phổ biến ở một số nước Đông Nam Á như Myanmar và Thái Lan, sau đó lan rộng ra một số nơi ở Vân Nam.

Trịnh Tây Dã nói: "Có nghe nói, nhưng chưa bao giờ có cơ hội nếm thử."

"Vậy vừa lúc có thể nếm thử." Hứa Phương Phỉ đưa thìa cho anh, "Bà chủ quầy hàng này là người từ Myanmar gả tới, tay nghề rất tốt, làm được Falooda chính hiệu."

Trịnh Tây Dã dùng thìa múc một ít cho vào miệng, hương thơm của nước cốt dừa tan chảy giữa môi và lưỡi.

Thấy vậy, cô đột nhiên có chút khẩn trương, nhìn anh chằm chằm, thăm dò nhỏ giọng nói: "Thế nào? Anh thấy ăn ngon không?"

Anh gật đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!