Chương 38: (Vô Đề)

Năm đó Tam Trụ mười một, mười hai tuổi, Tứ Trụ thì chỉ biết ôm lấy nương khóc oa oa, tưởng nương đã chết.

May mắn thay Triệu lão thái mệnh lớn, cố gắng vượt qua được.

Vì vậy, cả nhà họ Triệu khi nhớ lại đều không có ấn tượng tốt đẹp gì về nhà họ Lưu.

Mà Triệu lão thái năm đó trở về mượn tiền, nghĩ lại hẳn cũng đã chịu ấm ức rất lớn, từ đó về sau không bao giờ nhắc đến nhà nương đẻ nữa, nay nhà nương đẻ đột nhiên trá thi.

Nàng ta còn giật mình.

"Nương, phải làm sao đây?"

Triệu Nhị Trụ có chút bối rối, vì hoàn toàn không biết phải tiếp đãi gia đình ông bà ngoại trong truyền thuyết này thế nào, năm đó họ suýt c.h.ế. t đói, không ít người trong thôn đã giúp đỡ, còn ông bà ngoại ruột của họ, nhà có lương thực dư dả cũng không chịu cho.

Điểm này Triệu Nhị Trụ nhớ suốt đời.

Thế nhưng nói đến hận thù gia đình ông bà ngoại, cũng không đến mức đó, dù sao thì dù người ta có lương thực dư dả, cũng đâu có nghĩa vụ phải cho họ mượn đâu.

Không ai sai cả, chỉ là… không còn thân thiết nữa mà thôi.

"Cứ làm như bình thường thôi, đã đến thì cứ mời vào đi, nhà chúng ta mới xây xong, đồ đạc còn chưa chuyển đến, nếu không chê thì cứ trải chiếu ngủ tạm, Nhị Trụ, con phải nói rõ ràng với họ, đừng để họ nghĩ chúng ta cố ý bạc đãi."

Triệu lão thái nói một cách ngượng nghịu, chắc trong lòng cũng có suy nghĩ giống Triệu Nhị Trụ, nói là hận thì không đến nỗi, chỉ là không còn thân thiết, còn có chút oán hận nhỏ.

Triệu Đại Trụ là người có suy nghĩ đơn giản, mọi chuyện đều nghe lời cha nương, tam muội trở về thì mọi chuyện đều nghe tam muội.

Tứ Trụ đang đi học, Tam Trụ bận làm việc không rảnh để ý đến gia đình ông bà ngoại, y còn chưa gặp mặt được mấy lần, ký ức duy nhất còn lại là việc nương đi mượn tiền mượn lương thực, suýt c.h.ế. t đói giữa đường.

Triệu Đào Hoa lại càng không thể nói là có tình cảm gì, nàng vốn là người xuyên không, giờ đây gia đình Triệu mới là người thân duy nhất của nàng.

Rất nhanh, Triệu Đại Trụ và Triệu Nhị Trụ đã dẫn người từ đầu thôn trở về.

Triệu lão thái cùng Triệu Đào Hoa và Tuế An, cả Tam Trụ, lễ phép đứng ở cửa đón, từ xa đã thấy mấy nam nữ đi đến.

Người đi đầu chính là nương của Triệu lão thái, tạm gọi là Lưu lão thái.

Kế đến là chị dâu cả của nhà họ Lưu, Cao thị, và chị dâu thứ, Trương thị.

Hai người chị dâu này bên cạnh còn dẫn theo các con trai con gái, khá nhiều người, dù sao Triệu Đào Hoa cũng không quen biết một ai.

"Ôi chao, Xuân Hỉ à, nương đã mấy năm không gặp con rồi, con quả nhiên đã đổi khác nhiều, có phong thái của một người chủ mẫu đương gia rồi!" Lưu lão thái tóc bạc phơ, gương mặt đầy nếp nhăn cười tươi, dù là đang khen Triệu lão thái, nhưng ánh mắt đã liếc nhìn ngôi nhà ngói phía sau.

Trời đất ơi, thật sự là nhà ngói, còn lớn đến vậy sao?

Nhưng qua đó, Triệu Đào Hoa cũng biết được tên thật của Triệu lão thái, Lưu Xuân Hỉ.

"Đại tỷ tốt…"

"Đại tỷ."

Hai người chị dâu lập tức ngọt ngào bắt đầu chào hỏi, mấy đứa trẻ cũng gọi Đại cô.

Sắc mặt của Triệu lão thái lúc này mới rõ ràng mềm mại hơn vài phần so với lúc nãy, gượng cười một tiếng, nói: "Nương, người từ xa đến vậy sao không sai người mang một bức thư, xem con đây bận rộn đến mức suýt không nhận ra người nữa rồi."

Cứ tưởng Triệu lão thái đã mềm lòng.

Triệu Nhị Trụ vội vàng hỏi: "Bà ngoại, hành lý của người đâu, cháu đi tìm vài người khỏe mạnh giúp người khiêng vào, đừng để mấy đứa cháu mệt mỏi, người đã đi đường xa vất vả rồi."

Triệu Đào Hoa nhướng mày.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!