Chương 9: (Vô Đề)

Lương Tụng Niên hồi tưởng rất lâu mới nhớ ra.

Thật sự có một màn như vậy.

Là sau khi cậu bị Lương Huấn Nghiêu phát hiện ra xu hướng tính dục.

Rõ ràng đã may mắn có được sự bao dung của anh trai, nhưng cậu lại được voi đòi tiên, còn muốn kéo Lương Huấn Nghiêu xuống nước.

Một đêm nọ, lấy cớ xem phim cũ, lừa Lương Huấn Nghiêu xem phim cùng mình, đặc biệt chọn một bộ phim đồng tính nam Âu Mỹ nóng bỏng, mặc áo thun và quần đùi mỏng manh cuộn tròn trong lòng Lương Huấn Nghiêu, đợi đến khi hình ảnh những người quấn quýt nhau ở phần mở đầu xuất hiện, cậu mới giả vờ ngạc nhiên nói: "Ôi thôi chếc, em bấm nhầm rồi."

Hôm đó, bộ phim chỉ được chiếu mười phút thì bị Lương Huấn Nghiêu mặt nặng mày nhẹ tắt đi.

Thật trùng hợp, mười phút đó lại chính là đoạn kịch bản này.

Tiệc tùng, c** đ*, cuồng loạn.

"…" Vệt đỏ lan ra từ khóe mắt Lương Tụng Niên xuống hai gò má với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Cậu xấu hổ và tức giận, quay đầu định bỏ đi, lại bị Lương Huấn Nghiêu kéo lại, ôm vào lòng.

Cậu giãy giụa, nhưng Lương Huấn Nghiêu lại ôm càng chặt hơn, hơi thở phả vào tai Lương Tụng Niên, giọng nói như một tiếng thở dài:

"Niên Niên, chúng ta còn phải như thế này bao lâu nữa?"

Lương Tụng Niên đột nhiên ngừng giãy giụa.

Bao lâu, cậu cũng không biết.

Điều này tùy thuộc vào việc Lương Huấn Nghiêu cần bao lâu nữa để tin rằng, cậu thật sự, thật sự không muốn chỉ làm em trai của anh.

Cậu muốn làm người yêu, bạn đời của anh.

Muốn được da thịt gần gũi với anh, muốn mỗi ngày mở mắt ra là nhìn thấy khuôn mặt của anh.

Có lẽ vì màn đêm quá quyến rũ, Lương Tụng Niên quên đi những lời cay độc đã từng nói, rướn người sát vào Lương Huấn Nghiêu, nói: "Anh có muốn em quay về không?"

"Đương nhiên."

Lương Tụng Niên mím môi, "Có một cách."

"Là gì?"

"Lên giường với em ngay bây giờ."

Lương Huấn Nghiêu bất lực, "Niên Niên, chúng ta—" Anh giữ chặt bàn tay đang mò mẫm của Lương Tụng Niên, vẫn là từ chối.

Đêm khuya thanh vắng, thời gian trôi qua chầm chậm.

Một lát sau, ánh mắt Lương Tụng Niên lóe lên vẻ tự giễu, đột nhiên đẩy Lương Huấn Nghiêu ra, quay lại bàn tiếp tục ăn mì cá viên.

Lương Huấn Nghiêu đưa thìa qua, Lương Tụng Niên nhận lấy, hai người cứ như thể chưa có chuyện gì xảy ra, trở lại trạng thái ba phút trước.

Cơn say làm cậu khó chịu, Lương Tụng Niên muốn ăn cũng không ăn được bao nhiêu, còn lại nửa bát, cậu đẩy sang một bên, mặt lạnh lùng nói: "Sao anh còn chưa đi nữa? Em không muốn nhìn thấy anh."

"Em vào phòng ngủ đi, anh đợi trời sáng rồi đi."

"Tại sao?"

Lương Huấn Nghiêu không trả lời, đi tới lấy bát đũa của cậu, quay người vào bếp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!