Lương Huấn Nghiêu hai mươi lăm tuổi, tương ứng với Lương Tụng Niên mười lăm tuổi, một người đang trẻ tuổi, một người còn rất ngây thơ.
Có lẽ là do Lương Huấn Nghiêu làm quá tốt, trước khi tình cảm của Lương Tụng Niên chưa kịp nảy mầm, Lương Huấn Nghiêu trong lòng cậu đơn thuần là "anh trai", chứ không xuất hiện dưới hình ảnh của một người đàn ông.
Thực ra, hai năm đầu Lương Huấn Nghiêu mới tiếp quản Thế Tế, vẫn chưa trở thành ông già cổ hủ, anh sẽ nhìn vest trong tủ quần áo mà khó xử, tiện thể trêu chọc cậu: "Sao cái nào cũng giống nhau vậy, Niên Niên, em nói xem người khác có nghĩ anh cả tuần không thay quần áo không?"
Lương Tụng Niên sẽ bị anh chọc cười, bám vào tủ quần áo của anh, cùng anh chọn quần áo.
Nhưng những thử thách mà Lương Huấn Nghiêu phải đối mặt lớn hơn cậu rất nhiều, so với những công việc phức tạp rườm rà, điều khó khăn hơn là vượt qua sự kiểm nghiệm của hội đồng quản trị. Hoàn thành là chưa đủ, anh phải đạt được 120% mới được khen ngợi là "không phụ sự kỳ vọng".
Khi đó cậu chỉ biết anh trai ngày càng trở nên bận rộn hơn, ngày càng mệt mỏi hơn, mỗi ngày làm bài tập xong, cậu sẽ đợi Lương Huấn Nghiêu về nhà trong phòng khách tòa nhà phụ, dù muộn đến mấy cũng đợi. Đợi đến khi Lương Huấn Nghiêu về, bưng một cốc trà nóng, khẽ hỏi: "Anh trai, anh có mệt không ạ?"
Lương Huấn Nghiêu sẽ xoa mặt cậu, cười nói: "Không mệt, họp hành ăn uống có gì mà mệt, Niên Niên đừng lo."
Lương Tụng Niên thầm cảm thấy yên tâm, rồi lại nghĩ: Anh trai giỏi quá, làm gì cũng dễ dàng.
Cũng chính vì vậy, Lương Tụng Niên đến tận bây giờ mới nhận ra, cậu đã thực sự đồng hành, nhưng lại thực sự bỏ lỡ tuổi đôi mươi của Lương Huấn Nghiêu.
"Được không anh?" Cậu tựa vào Lương Huấn Nghiêu, nhẹ giọng nói: "Em mua quần áo cho anh."
Mua chiếc áo hoodie đen trong DV của Mẫn Thao.
Tốt nhất… nên kèm thêm một chiếc kính gọng đen.
Lương Huấn Nghiêu không cười nuông chiều như cậu nghĩ, mà căng khóe miệng, ý cười dần nhạt.
"Anh làm sao vậy?" Lương Tụng Niên hỏi.
Lương Huấn Nghiêu không trả lời, chỉ dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa xoa bên má Lương Tụng Niên, rồi nói: "Đi tắm đi."
Lương Tụng Niên thấy Lương Huấn Nghiêu có chút kỳ lạ.
Cậu chủ động tăng thêm hương vị cho cuộc sống tình yêu, sao Lương Huấn Nghiêu lại có vẻ không hứng thú vậy nhỉ?
Cậu đuổi theo Lương Huấn Nghiêu đến phòng ngủ, Lương Huấn Nghiêu bảo cậu đi tắm, cậu cũng không nghe, chỉ nghiêng đầu hỏi Lương Huấn Nghiêu: "Anh còn nhớ cách viết code không? Không nhớ em có thể dạy anh đó!"
"Em đã học được rồi à?"
"Chút kiến thức nông cạn, không chừng ngang ngửa với trình độ thoái hóa mười năm của anh đấy!" Cậu cố ý nói vậy, quan sát sự thay đổi biểu cảm của Lương Huấn Nghiêu.
Nhưng Lương Huấn Nghiêu không hề lộ ra một chút buồn bã nào, anh chỉ cong cong khóe miệng, nói: "Có thể."
Hoàn toàn không thể, qua những lời phê của Lương Huấn Nghiêu trên tài liệu Việt Hưởng là có thể thấy, sâu thẳm trong lòng anh luôn hoài niệm về đam mê trước đây, thậm chí vẫn luôn quan tâm đến triển vọng ngành, dù kỹ thuật có thoái hóa, cũng không phải một người ngoại đạo có thể sánh bằng.
Lương Tụng Niên cảm thấy, Lương Huấn Nghiêu vẫn chưa nói thật với cậu.
Hay nói cách khác, luôn giữ lại phần tiêu cực đó, tự mình tiêu hóa, không để cậu nhìn ra một chút manh mối nào.
Lương Tụng Niên cảm thấy được yêu, và cũng cảm thấy thương xót.
Yêu và thương xót luôn song hành với nhau.
Cậu nhân lúc Lương Huấn Nghiêu quay lưng, đi tới ôm eo Lương Huấn Nghiêu, vùi mặt vào ngực anh.
Không nói gì cả.
Lương Huấn Nghiêu nhẹ nhàng vỗ lưng cậu, nói: "Đừng cứ nghĩ về quá khứ của anh, Niên Niên, anh đau lòng tuổi thơ của em hơn."
"Đau lòng thế nào?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!