Chương 42: (Vô Đề)

Lương Tụng Niên không biết đây là phòng nào.

Bốn phía xung quanh tối đen, chỉ có một khe hở nhỏ từ rèm cửa rỉ ra một tia sáng mờ ảo, loáng thoáng phản chiếu những bức tường, giúp cậu miễn cưỡng xác định được ít nhất đây không phải là nhà vệ sinh.

Dù sao đây cũng là một khoảnh khắc quan trọng.

Cậu không muốn nó xảy ra trong nhà vệ sinh.

"Anh nói lại lần nữa đi." Cậu đặt tay lên vai Lương Huấn Nghiêu, giọng điệu trở nên nhẹ nhàng.

Lương Huấn Nghiêu hỏi khẽ: "Câu nào?"

Lương Tụng Niên không trả lời, hơi nghiêng đầu dựa vào Lương Huấn Nghiêu, hỏi như một sự thử thách: "Anh đoán xem em muốn nghe câu nào nhất?"

Căn phòng im lặng một lúc.

Đầu ngón tay Lương Tụng Niên không ngừng xoa nhẹ d** tai Lương Huấn Nghiêu.

"Niên Niên, không ai có thể khiến em hạnh phúc hơn," Lương Huấn Nghiêu ghé sát tai Lương Tụng Niên nói, "ngoại trừ anh."

Lương Tụng Niên nhếch khóe môi.

Thế là cúi đầu, chủ động hôn nhẹ lên má Lương Huấn Nghiêu, Lương Huấn Nghiêu cảm nhận được sự đáp lại của cậu, liền từ từ đứng thẳng dậy, ánh mắt chạm nhau với Lương Tụng Niên.

Lương Tụng Niên nói: "Đồ đần."

Lương Huấn Nghiêu nhìn ra manh mối từ ánh mắt ranh mãnh và kiêu căng của cậu: "Chuyện Đường Thành đến nhà ngày hôm qua, là kế hoạch của em."

Trong mắt Lương Tụng Niên thoáng qua một tia bối rối vì bị vạch trần, nhưng cũng chỉ thoáng qua rồi biến mất không dấu vết. Cậu ngạo nghễ hếch cằm lên, nói: "Đúng vậy, thì sao nào?"

Lương Huấn Nghiêu bất lực bật cười, chạm trán với cậu: "Không sao cả, nhưng sau này đừng làm như vậy nữa."

"Chuyện đó khó nói lắm, nhỡ đâu anh lại dao động thì sao?"

Lời vừa dứt, nụ hôn của Lương Huấn Nghiêu đã ép xuống.

Đây không phải là lần đầu tiên họ hôn nhau. Về mặt lý thuyết, Lương Tụng Niên lẽ ra phải quen thuộc với hơi thở và thói quen của Lương Huấn Nghiêu, quen với kiểu hôn có chút mang tính xâm lược của anh. Nhưng khi môi lưỡi quấn quýt trong tâm ý tương thông vẫn khiến cậu thất thần một cách vô cớ, có chút xa lạ, có chút rung động.

Cậu vội vàng ra hiệu dừng lại, bảo Lương Huấn Nghiêu chờ một chút.

"Để em làm." Cậu nói.

Lương Huấn Nghiêu ngoan ngoãn thả lỏng lực tay, hai tay vững vàng nắm lấy gốc đùi cậu, khẽ dùng lực, liền đỡ cả người cậu lên, để lưng cậu dựa vào tường. Tầm nhìn đột nhiên cao hơn, Lương Tụng Niên nhìn Lương Huấn Nghiêu từ góc độ nhìn xuống. Trong ánh sáng mờ ảo, cậu chỉ nhìn rõ đồng tử của Lương Huấn Nghiêu, giống như vực nước sâu không thấy đáy.

Cậu có chút căng thẳng mím môi, rồi dò dẫm, cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên giữa lông mày, sống mũi, cuối cùng là đôi môi của Lương Huấn Nghiêu.

Cậu chủ động nhưng ngây ngô, muốn giả vờ thành thạo và bình tĩnh, nhưng chỉ lát sau đã lộ sơ hở.

Thế là, quyền chủ động không chút nghi ngờ, lại quay về tay Lương Huấn Nghiêu.

Lương Huấn Nghiêu cười khẽ, siết chặt cánh tay ôm Lương Tụng Niên dựa chặt vào tường, khẽ dùng lực, ép sát cơ thể mềm mại của cậu, nghe thấy cậu hừ nhẹ một tiếng kháng cự, mới hài lòng ngậm lấy môi cậu.

"Quái vật hôn hôn." Lương Tụng Niên nói.

"Hửm?" Lương Huấn Nghiêu không nghe rõ, chóp mũi cọ vào má cậu.

Lương Tụng Niên bật cười, nói: "Đồ đần."

Hai người ôm cổ nhau, quấn quýt không rời, cho đến khi điện thoại của Kỳ Thiệu Thành gọi đến, nói: "Cha mẹ cậu đến rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!