Chương 39: (Vô Đề)

Lương Tụng Niên trước đây từng lén lút nghĩ, Lương Huấn Nghiêu làm anh trai là giỏi nhất thế giới, nhưng làm bạn trai… trải nghiệm có lẽ sẽ không được tốt cho lắm, dù sao thì anh cũng không có chút khí chất nào liên quan đến tình yêu.

Cậu còn nghĩ, liệu rằng Lương Huấn Nghiêu, cái người bảo thủ này, có phải ngay cả chuyện lên giường cũng phải tính toán số lần, như sắp xếp lịch trình, mỗi tháng một lần.

Nhưng dù là như vậy, cậu vẫn sẽ sẵn lòng.

Không ngờ rằng, sự thật lại hoàn toàn ngược lại.

Lương Tụng Niên cũng không phân biệt được mình là đang choáng váng hay thực sự không còn sức lực, cơ thể cậu cứ trượt xuống, rồi lại được Lương Huấn Nghiêu đỡ ôm lên, tiếp tục hôn.

Cậu cảm thấy môi mình sắp bị Lương Huấn Nghiêu m*t đến tê dại, không còn cảm giác nữa, liền cắn một cái vào môi trên của Lương Huấn Nghiêu để lấy lại hơi thở, giây tiếp theo nụ hôn của Lương Huấn Nghiêu đã rơi xuống cổ cậu.

May mà hôm nay cậu mặc một chiếc áo len mỏng cổ tròn, chứ không phải áo sơ mi, sẽ không bị Lương Huấn Nghiêu cởi cúc áo và xâm lược xuống dưới.

Tiếng hôn quá ám muội.

Lương Tụng Niên không biết liệu máy trợ thính của Lương Huấn Nghiêu có lọc bỏ những âm thanh nhẹ nhàng này không, nhưng tất cả đều rót vào tai cậu.

Cậu thậm chí còn chưa hiểu tại sao Lương Huấn Nghiêu lại đột nhiên xuất hiện ở đây — khoan đã, tại sao cậu vừa đến, Lương Huấn Nghiêu đã xuất hiện?

Nếu là sau khi cậu đến Vịnh Hải Số Một, quản gia sợ xảy ra xung đột nên khẩn cấp báo cho Lương Huấn Nghiêu thì còn có thể chấp nhận được, nhưng cậu xuống xe chưa đầy mười phút, Lương Huấn Nghiêu đã thần không biết quỷ không hay đứng sau lưng cậu.

"Anh lại theo dõi tôi!" Lương Tụng Niên tức tối.

Lương Huấn Nghiêu vẫn không hề cảm thấy hổ thẹn: "Em trở về đây, anh không thể không lo lắng."

"Tôi ở trước mặt Lương Lịch thì có thể chịu thiệt được chắc?" Lương Tụng Niên cảm thấy Lương Huấn Nghiêu thậm chí còn không có lòng tin cơ bản vào cậu.

"Không sợ em chịu thiệt, sợ em có điều phải kiêng dè."

"Kiêng dè cái gì?"

Lương Huấn Nghiêu không trả lời, động tác trên tay không ngừng lại chút nào.

Một lúc sau Lương Tụng Niên mới phản ứng lại, nói khẽ: "Anh có gì mà phải kiêng dè, tôi mới mặc kệ anh."

Lương Huấn Nghiêu cười nhẹ.

Lương Tụng Niên đang định nói gì đó, vừa mở miệng đã phát ra một tiếng rên ngắn ngủi, cậu nắm chặt cổ tay Lương Huấn Nghiêu, giọng có phần run rẩy: "Phiền chết đi được, không được nhéo nữa!"

Mông cậu đâu phải cục bột.

Cậu cảm thấy Lương Huấn Nghiêu dùng sức đến mức các ngón tay sắp lún vào trong luôn rồi, sao trước đây cậu không phát hiện Lương Huấn Nghiêu có cái sở thích kỳ quặc này chứ?

"Niên Niên…"

Lương Huấn Nghiêu lại ôm cậu lần nữa, không phải ấn cậu vào lòng, mà là ôm cổ nhau, tư thế toát lên sự quyến luyến hiếm thấy. Lương Tụng Niên thoáng bắt được sự khác thường, cơn giận bỗng nhiên tắt ngúm, khẽ hỏi anh: "Anh bị sao vậy?"

"Không sao cả."

Lương Huấn Nghiêu buông cậu ra, ngón tay cái nhẹ nhàng xoa má cậu: "Niên Niên, anh đảm bảo với em, anh không theo dõi em, nếu nói quan tâm đến sự an toàn của em cũng gọi là theo dõi, vậy anh thực sự không biết phải quan tâm em như thế nào nữa."

"Không cần anh quan tâm," Lương Tụng Niên nghĩ nghĩ, lại nói: "Em không cần anh chăm sóc ăn uống sinh hoạt như bảo mẫu, em là người lớn, em có công việc và vòng xã giao của riêng em, em không cần anh cứ xoay quanh một mình em."

Lương Tụng Niên cảm thấy yêu cầu của mình rất hợp lý, nhưng Lương Huấn Nghiêu vẫn phản đối: "Niên Niên, tiền đề của mối quan hệ chúng ta là, anh đã chăm sóc em gần mười lăm năm như vậy."

"Vậy thì sao?"

"Sau khi trở thành người yêu, anh nên đối xử với em tốt hơn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!