"Lương Huấn Nghiêu, anh điên rồi sao?"
Lương Tụng Niên cảm thấy Lương Huấn Nghiêu bỗng nhiên trở nên rất lạ lẫm.
Không còn kiềm chế cảm xúc, không còn im lặng đối diện, ánh mắt như sóng to gió lớn, như thể muốn nuốt chửng cậu.
Cậu chưa từng thấy Lương Huấn Nghiêu như thế này.
Cậu cảm thấy mông lung, thậm chí có chút căng thẳng, vô thức nhích mông lùi lại.
Mặc dù đã hình dung rất nhiều lần cảnh Lương Huấn Nghiêu yêu mình trong mơ, nhưng rõ ràng là sự hiểu biết của cậu về Lương Huấn Nghiêu vẫn chưa đủ, hoặc là, cậu hoàn toàn chưa từng thấy một khía cạnh khác của Lương Huấn Nghiêu.
Đây có phải là Diệp Công hiếu Long* không?
(*là câu thành ngữ/ngụ ngôn Trung Quốc chỉ người nói thích một thứ gì đó nhưng thực tế lại sợ hoặc không thực sự hiểu nó)
Cậu khó khăn thoát ra khỏi sự kìm kẹp của Lương Huấn Nghiêu, hai tay chống lên ngực Lương Huấn Nghiêu: "Anh đang phát điên cái gì? Cái này mà gọi là theo đuổi ư? Chưa được sự cho phép đã chạy vào nhà tôi, động tay động chân với tôi, đây là cách anh theo đuổi người khác à?"
Lương Huấn Nghiêu thả lỏng lực tay.
Lương Tụng Niên đẩy mạnh vai anh: "Không có cái lý lẽ đó, muốn từ chối thì từ chối, muốn chấp nhận thì chấp nhận, tình cảm của tôi là máy bán hàng tự động hoạt động 24 giờ chắc?"
"Đương nhiên không phải," Lương Huấn Nghiêu trông cũng có vẻ khó xử: "Niên Niên, em muốn anh theo đuổi em bằng cách nào?"
"Tránh xa tôi ra."
Lương Huấn Nghiêu dùng sự im lặng để bày tỏ sự phản đối của mình.
Hai người giằng co với nhau, Lương Tụng Niên đặt hai tay lên mép bàn bếp, đang định nhảy xuống, lại bị Lương Huấn Nghiêu kéo lại, Lương Huấn Nghiêu dùng lòng bàn tay ấm áp nhẹ nhàng v**t v* má cậu, hỏi: "Niên Niên, có thể cho anh một cơ hội nữa được không em?"
Thực ra Lương Tụng Niên thực sự không hiểu nổi Lương Huấn Nghiêu.
"Tại sao anh luôn như vậy?" Lương Tụng Niên cảm thấy bất lực, lạnh mặt nói: "Tôi có cho anh cơ hội hay không, anh cũng đã trực tiếp vào nhà tôi rồi, hỏi những điều này có ý nghĩa gì?"
Lương Huấn Nghiêu cúi xuống chạm trán với cậu: "Sau này mọi chuyện sẽ đều hỏi ý kiến của Niên Niên."
Người này hình như mắc chứng đói khát sự thân mật, Lương Tụng Niên nghĩ, sao anh ấy lại trở nên kỳ lạ như vậy chỉ sau một đêm?
Cảm thấy tay Lương Huấn Nghiêu lại trượt từ lưng cậu xuống eo, cậu ngẩng đầu lên, đột nhiên hỏi:
"Anh nói anh muốn theo đuổi tôi."
"Đúng vậy."
"Anh không muốn làm anh trai tôi nữa?"
"Đúng vậy."
"Sao anh nỡ buông bỏ nguyên tắc đạo đức cao cả của mình? Anh không sợ người khác nói chúng ta loạn luân à?"
"So với việc mất em, những điều này không là gì cả."
Hơi thở Lương Tụng Niên càng lúc càng dồn dập, cậu tỉnh táo một lát, lại hỏi: "Làm sao anh biết anh thích tôi, chứ không phải vì sự yêu thương tôi, sợ tôi buồn, cho nên thỏa hiệp?"
"Bởi vì…" Giọng Lương Huấn Nghiêu hơi khàn: "Anh không thể chấp nhận được việc em ở bên người khác, dù người đó có tốt đến đâu đi nữa."
Trái tim Lương Tụng Niên đập thình thịch trong lồng ngực.
Lương Huấn Nghiêu dường như đã đưa ra câu trả lời mà cậu hằng mơ ước, dùng từng lời khẳng định, trịnh trọng đặt sợi dây diều vào tay cậu. Nhưng tình yêu này đến quá mãnh liệt, quá đột ngột, luôn khiến Lương Tụng Niên có cảm giác không chân thật, như thể một cơn gió lớn thổi qua, cánh diều đại diện cho tình yêu của cậu sẽ tuột khỏi tay, bay về phía bầu trời mà cậu không thể đến được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!