Chương 17: (Vô Đề)

Lương Huấn Nghiêu đã sắp xếp một loạt kiểm tra sức khỏe cho Lương Tụng Niên.

Kết quả cho thấy cậu bị viêm dạ dày mãn tính do uống rượu quá mức và ăn uống không điều độ.

Y tá gửi kết quả xét nghiệm đến, Lương Tụng Niên lập tức giấu dưới gối, nhưng vẫn bị ánh mắt của Lương Huấn Nghiêu làm cho khiếp sợ, đành phải miễn cưỡng giao ra.

"Bệnh vặt thôi mà." Cậu nói lắp bắp.

May mắn thay, Lương Huấn Nghiêu không hề quở trách cậu, chỉ ngồi trên ghế sofa bên cạnh giường, cầm tờ kết quả xét nghiệm xem từng dòng, còn gọi bác sĩ đến hỏi rõ từng chỉ số có mũi tên.

Bác sĩ nói chỉ số này thấp một chút không sao, nhưng anh vẫn không tin, kiên quyết hỏi: "Làm thế nào để cải thiện?"

"Nghỉ ngơi nhiều, tập thể dục thường xuyên, chú ý cân bằng dinh dưỡng."

Bác sĩ nói xong, Lương Huấn Nghiêu ngẩng đầu lên nhìn Lương Tụng Niên, Lương Tụng Niên lại giả vờ không nghe thấy, ngước đầu nhìn ngó xung quanh.

Bác sĩ vừa đi, cậu bĩu môi, nũng nịu nói: "Nhưng mà… em không tự chăm sóc tốt cho mình được."

Cậu ngồi bên mép giường, hai chân buông thõng xuống, rung nhẹ, làm dép lê lộp bộp rơi xuống đất.

"Ối, rơi rồi."

Giả vờ đưa tay ra với, rồi lại tội nghiệp nhìn Lương Huấn Nghiêu: "Không với tới."

Lương Huấn Nghiêu ban đần không để ý đến cậu, nhắn tin cho trợ lý Trần liên hệ một chuyên gia dinh dưỡng. Nhắn xong tin, Lương Tụng Niên vẫn đang hướng ánh mắt mong chờ nhìn anh.

Anh đành phải bước qua, cúi xuống nhặt đôi dép lê của Lương Tụng Niên, đặt lại lên mu bàn chân của cậu.

Bàn chân Lương Tụng Niên rất thanh tú, trắng trẻo, thon dài nhưng không quá gầy guộc.

Cậu khẽ rung chân một cái, dép lại rơi xuống đất.

Lương Huấn Nghiêu nhìn thấu ý đồ quyến rũ người của cậu, im lặng nhặt dép lên, lại xỏ vào cho cậu.

"Anh đối với vợ tương lai của mình cũng sẽ tốt như vậy hả?"

Lương Huấn Nghiêu đã quen với sự thăm dò của cậu, động tác hơi dừng lại, không đáp lời.

"Em sẽ kể cho cô ta nghe, những năm qua anh đã tự tay nuôi dưỡng em lớn lên như thế nào, tất cả chi tiết, kể cho cô ta nghe từng li từng tí," Lương Tụng Niên đung đưa hai chân, "Anh đã đút cho em ăn như thế nào, đã cùng em làm bài tập ra sao, đã dỗ em ngủ thế nào, khi em trằn trọc không ngủ được anh đã vỗ lưng dỗ dành em suốt đêm… em thực sự sợ anh sẽ không thể làm được những điều này cho vợ tương lai của mình đâu."

Cậu nhướn mày, ánh mắt nhìn Lương Huấn Nghiêu đầy vẻ khiêu khích.

"Có lẽ cô ấy sẽ nghĩ anh là một người cha tốt."

Lương Tụng Niên chậm một nhịp, sững sờ, lắp bắp nói: "Anh, anh nói cái gì?"

Mấy ngày nay cậu ngựa quen đường cũ, lời nói và hành động còn hơn cả nửa năm trước, như thể đã bước vào mối quan hệ yêu đương.

Lương Huấn Nghiêu chỉ có thể dùng cách của mình để đẩy cậu trở lại khỏi ranh giới, làm cho cậu tỉnh táo lại.

Cậu dùng sức kéo vạt áo Lương Huấn Nghiêu, vẻ mặt hung dữ, nhưng giọng nói lại run rẩy: "Anh nói lại lần nữa!"

Lương Huấn Nghiêu im lặng một lát, đành dứt khoát: "Có lẽ—"

Lời vừa thốt ra, đã bị Lương Tụng Niên lớn tiếng cắt ngang: "Không được nói!"

Mắt Lương Tụng Niên rưng rưng nước, hai chân dùng sức đá đôi dép lê văng ra xa, rồi quay lưng lại.

Lương Huấn Nghiêu đứng sau lưng cậu một lúc, trước khi rời đi, lấy một chiếc chăn mỏng đắp lên vai cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!