Chương 50: Yêu từ cái nhìn đầu tiên (2)

Vừa vào nhà, luồng khí ấm áp hòa quyện cùng hương gỗ đàn hương thoang thoảng phả ngay vào mặt. Tại cửa, một đôi dép lê nam giới đã được chuẩn bị sẵn.

Người giúp việc mỉm cười tiến tới, cung kính đón lấy chiếc áo măng tô màu xám đậm từ tay anh, chỉnh lại cổ áo rồi treo ngay ngắn lên giá gỗ hoàng lê.

Đang định cất lời thì từ cầu thang tầng hai vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng.

Trần Uyển Đường diện bộ sườn xám tơ tằm thêu họa tiết Tô Châu, khoác thêm chiếc khăn choàng trắng muốt như nhung. Bà thong thả bước xuống lầu, ánh mắt không quên đánh giá cậu con trai đã nửa năm không gặp.

Gương mặt vẫn tuấn tú, nhưng lại gầy hẳn đi.

"Mẹ."

Ánh mắt Chu Chính Lương dịu lại, lặng lẽ nhìn mẹ tiến về phía mình.

Lần trước về Bắc Kinh quá vội vã, anh vừa về đến nhà chưa đầy năm phút đã bị một cuộc điện thoại công vụ gọi đi ngay. Trong khi đó, con trai trưởng Chu Thành Huân lại công tác tại vùng biên giới Tây Nam, quanh năm suốt tháng hiếm khi có ngày nghỉ.

Cái gia đình này, dường như ai nấy đều chẳng thể dừng lại bước chân.

Điều an ủi duy nhất là mỗi dịp tất niên, cả nhà rốt cuộc cũng có thể tề tựu đông đủ, không thiếu một ai.

Nghĩ đến đây, đôi chân mày thanh tú của Trần Uyển Đường giãn ra, bà ra hiệu cho con trai vào dùng bữa trước.

Phòng ăn rực rỡ ánh đèn, trên chiếc bàn dài chỉ bày hai bộ bát đũa.

Trần Uyển Đường vừa múc canh vừa nói: "Bố con chiều nay có buổi tiếp đón ngoại giao, tầm năm giờ thư ký gọi điện báo ông ấy lại ghé qua Trung Nam Hải thị sát đột xuất. Chắc hẳn giờ này vẫn chưa biết con về đâu, để mai…"

Lời chưa dứt, ngoài sân đã vang lên tiếng động cơ ô tô.

Qua ô cửa kính lưu ly chạm trổ hoa văn Trung Hoa, có thể thấy các cảnh vệ đứng thẳng tắp hai bên cổng đang chào người ngồi trong xe.

"Tối nay về sớm hơn mọi khi mười lăm phút đấy." Trần Uyển Đường đặt thìa canh xuống, quay sang dặn người giúp việc hâm nóng lại bát canh gà hoàng kỳ.

Vừa dứt lời, tiếng giày da giẫm lên sàn đá cẩm thạch đã vọng lại từ xa.

Chu Chính Lương điềm nhiên ngước mắt, lặng lẽ quan sát bóng hình cao lớn ấy lướt qua trung đình rồi nhanh chóng xuất hiện trong tầm nhìn.

"Bố."

Sau bức bình phong ngăn cách phòng ăn, Chu Lập Phong nghe tiếng thì bước chân khựng lại đôi chút. Ông chậm rãi quay đầu, đối diện với ánh nhìn bình lặng không chút gợn sóng của Chu Chính Lương.

Hai cha con nhìn nhau trong hai giây.

Chu Lập Phong không đáp lời, chỉ ôn tồn nhìn sang phía người vợ đang ngồi bên bàn ăn, thuận tay cởi chiếc áo khoác đưa cho thư ký đang theo sát phía sau.

Ông nhìn đồng hồ rồi khẽ nhíu mày: "Dạ dày bà không khỏe, bác sĩ đã dặn là bữa tối nhất định phải đúng giờ."

"Hai tiếng trước tôi dùng bữa rồi, thỉnh thoảng phá lệ một lần cũng không sao đâu. Hôm nay là dịp đặc biệt, tôi muốn ngồi ăn thêm một chút với con."

Trần Uyển Đường dùng lời lẽ dịu dàng trấn an chồng, bảo ông đừng quá khắt khe, bà đâu phải làm bằng pha lê mà mong manh dễ vỡ như thế?

Vợ vừa dứt lời, Chu Lập Phong lập tức liếc nhìn "kẻ tội đồ" nào đó với ánh mắt đầy ẩn ý.

"Ăn cơm xong lên thư phòng gặp bố."

Người đàn ông chỉ để lại một câu rồi xoay người bước lên lầu, thư ký cầm xấp tài liệu tất tả bám theo sau lãnh đạo.

Trần Uyển Đường không khỏi bất mãn trước cường độ làm việc như một người lính đặc chủng của chồng.

"Vất vả cả ngày rồi, máy bay chỉ vừa mới hạ cánh, không thể để con nghỉ ngơi một chút sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!