Chương 49: Yêu từ cái nhìn đầu tiên (1)

Từ lúc về đến nhà, Cố Diểu gần như chẳng để bản thân ngơi tay chút nào.

Cô thay giày ở cửa, vào phòng khách bật tivi, rồi đột nhiên nổi hứng lau dọn nhà cửa tận hai lần. Đến khi mệt rã rời, cô mới ngả lưng xuống sofa một lát.

Nhìn đồng hồ đã gần mười một giờ đêm, cô mới đứng dậy vào phòng tắm vệ sinh cá nhân.

Một khi đã đưa ra quyết định, cô không cho phép mình suy nghĩ vẩn vơ thêm nữa. Vì vậy, cô cần khiến bản thân thật bận rộn. Bởi lẽ, khi con người ta luôn tay luôn chân, họ sẽ chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện khác.

Mãi cho đến lúc dọn dẹp xong xuôi chuẩn bị đi ngủ, màn hình điện thoại đặt trên tủ đầu giường bỗng sáng lên.

Là tin nhắn từ Chu Hành Đoan gửi tới: [Cô giáo tiểu Cố, món quà kia thế nào, chị có thích không?]

Cố Diểu sững người trong giây lát, giây tiếp theo mới sực nhớ ra chuyện này. Lúc xuống xe, đầu óc cô trống rỗng, làm gì còn tâm trí mà nhớ đến món quà để ở ghế sau.

Cô toát mồ hôi, vội vàng gõ chữ: [Ngại quá, quà vẫn để trên xe chú hai của em, chị quên lấy.]

Hửm?

Chu Hành Đoan gửi lại một loạt dấu chấm: [……]

Không muốn làm cậu nhóc thất vọng, Cố Diểu vội bổ sung: [Để khi nào rảnh chị sẽ nhờ dì Lưu gửi chuyển phát nhanh đến chỗ chị, em có số điện thoại của dì ấy không?]

Cậu chàng ngoan ngoãn lướt danh bạ, tìm thấy rồi thì gửi sang cho cô, còn kèm theo một câu nhắn nhủ: [Không sao đâu, đây không phải lỗi của chị, mà là tại chú hai già rồi nên trí nhớ kém thôi.]

Cố Diểu ôm mặt.

Câu này mà để vị kia nghe thấy, e là đại thiếu gia có viết bản kiểm điểm mười nghìn chữ cũng khó mà toàn mạng.

Cô khẽ thở dài, trả lời: [Chú hai em không già đâu, đừng có cái nhìn định kiến về tuổi tác như thế.]

Hồi tưởng lại khung cảnh tối nay, thực ra khoảnh khắc người đàn ông ấy nhắc đến vấn đề tuổi tác, nhịp thở của cô đã hẫng mất một nhịp.

Có lẽ, Chu Chính Lương thực lòng quan tâm đến cảm nhận của cô. Bằng không, một chính trị gia đứng trên đỉnh cao quyền lực như anh, tuyệt đối sẽ không nảy sinh sự tự ti về bản thân khi đang ở độ tuổi sung mãn nhất trong sự nghiệp.

Chỉ là, giờ đây tìm hiểu những điều này cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Sau khi nhận được tin nhắn cuối cùng của Chu Hành Đoan, cô đáp lại một câu "nghỉ ngơi sớm đi" rồi tắt điện thoại, gạt bỏ mọi tạp niệm ra khỏi đầu rồi nhắm mắt.

Không cần biết có ngủ được hay không.

Tóm lại, cuộc sống vẫn cứ phải tiếp diễn.

_______

Nháy mắt đã đến cuối tháng Giêng.

Một tuần trước kỳ nghỉ Tết Nguyên đán, ai nấy đều bận rộn nhưng không giấu nổi vẻ hân hoan. Chịu ảnh hưởng từ bầu không khí trong văn phòng, Cố Diểu cũng bị cuốn vào niềm mong đợi đón chào năm mới.

Vì dịp Tết Dương lịch vừa rồi Hạ Vi phá lệ xin nghỉ, dồn việc của hai người lên vai một mình cô, khiến cô phải tăng ca liên tục suốt ba ngày. Hứa Đông Bình với tư cách là trưởng phòng, luôn giữ vững nguyên tắc công bằng chính trực, đã đặc cách phê chuẩn cho đồng chí Tiểu Cố có thể chính thức bắt đầu kỳ nghỉ Tết ngay sau khi tan làm ngày thứ sáu.

"Người trong cuộc có ý kiến gì không?" Hứa Đông Bình hỏi.

Làm việc cùng tập thể, có nợ thì phải trả. Hạ Vi lắc đầu, biểu thị không có dị nghị gì.

Cứ như vậy, tin tức được nghỉ lễ sớm truyền về nhà, Chủ nhiệm Cố lập tức quyết định sẽ lái xe đến Cáp Hải để đón con gái rượu.

Cố Diểu vội vàng ngăn cản: "Dạo này cao tốc hay tắc đường, từ huyện Đường lái đến Cáp Hải mất ít nhất ba tiếng đồng hồ, không cần thiết đâu bố."

Cô giáo Thẩm ngồi bên cạnh nói hùa vào: "Con cứ để ông ấy đón đi. Đêm nào ông ấy cũng lẩm bẩm bảo mắt cứ giật liên hồi, không yên tâm để con tự về một mình đâu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!