Chương 48: Khó theo đuổi (2)

Hai mươi phút sau, chiếc SUV tắt máy dưới chân một nhà hàng.

Cố Diểu đã lường trước được việc người đàn ông này sẽ đưa mình đi lấp đầy cái bụng đói trước.

So với bữa tối trên danh nghĩa là cô mời lần trước, thì ngay từ giây phút bước chân vào nhà hàng, cô đã lờ mờ cảm nhận được bữa cơm tối nay có gì đó không bình thường.

Đi thang máy lên lầu, băng qua sảnh trung tâm, cô chẳng hề thấy bóng dáng một vị khách nào.

Tọa lạc tại khu đất vàng mà vẫn đứng vững bấy lâu, hẳn là chủ quán phải có tiềm lực tài chính đáng nể.

Không nghi ngờ gì nữa, việc tối nay không một bóng người chẳng phải do kinh doanh ảm đạm.

Không nên nghĩ nhiều. Có những chi tiết nhỏ nhặt, chỉ cần ngầm hiểu thôi là đủ.

Trong phòng bật máy sưởi ấm áp, khi Cố Diểu vừa cởi áo khoác ngoài, một bàn tay với những khớp xương rõ ràng đã xuất hiện trước mặt cô. Lãnh đạo thể hiện phong thái quý ông cực kỳ đúng mực: "Đưa áo cho tôi."

Ngần ngừ mất hai giây, cô mới làm theo lời anh.

Chu Chính Lương đón lấy chiếc áo măng tô nữ rồi lẳng lặng treo lên giá để đồ phía sau.

Sắc hồng phấn dịu dàng đặt cạnh sắc đen tuyền lạnh lẽo, một đậm một nhạt, không hề mang đến cảm giác khiên cưỡng mà lại tạo nên một khung cảnh hết sức thuận mắt.

Cố Diểu cúi xuống nhìn cuốn thực đơn trong tay.

Đây là một nhà hàng món Hồ Nam, khẩu vị nhìn chung khá đậm đà.

Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, cô chọn hai món hấp thanh đạm, phần còn lại thì có chút đau đầu.

Rõ ràng vị lãnh đạo này không thích ăn cay, vậy tại sao lại nhất quyết đưa cô đến đây?

Trong lúc cô còn đang suy nghĩ, phía đối diện vang lên tiếng rót trà.

Nhân lúc châm trà, nhân viên phục vụ khéo léo giới thiệu vài món đặc sắc mới của quán. Cố Diểu nghe xong không có phản ứng gì, ngược lại Chu Chính Lương vốn dĩ vẫn im lặng nãy giờ lại lên tiếng, tiếp nhận lời gợi ý của nhân viên.

Cố Diểu nghe xong thì ngẩn ra, sau đó thì thầm nhắc nhở: "Mấy món vừa rồi rất cay đấy ạ."

"Không sao."

Chu Chính Lương gấp cuốn thực đơn đặt sang một bên, cách một mặt bàn tròn, anh nhìn vào đôi mắt đầy vẻ nghi hoặc của cô rồi ôn tồn cất tiếng: "Ở bên ngoài thì không cần phải chiều theo ý người khác."

Không cần sao?

"Nhưng anh đâu phải người khác, anh là Bí thư Chu mà."

Giọng điệu nghiêm túc kết hợp với âm sắc mềm mại, dịu dàng tạo nên một sự nghiêm nghị xen lẫn chút bướng bỉnh ngầm.

Chu Chính Lương khẽ cười.

Ánh mắt nhìn cô bỗng chốc trở nên sâu thẳm, anh nói: "Chỉ khi đối phương chiếm một vị trí quan trọng trong trái tim, ta mới cần phải suy xét đến việc nhường nhịn và chiều theo ý họ. Mà tất cả những điều này đều không liên quan gì đến thân phận."

Anh quan tâm đến sở thích của cô, đó là sự ưu ái. Còn việc cô tránh gọi những món đậm vị lại chỉ vì anh là Bí thư Chu.

Hai chuyện này khác nhau một trời một vực.

Khoảnh khắc đó, ánh nhìn thâm trầm của người đàn ông khiến trái tim cô run rẩy như bị bỏng. Cố Diểu ép bản thân không được né tránh, cũng không được nghĩ ngợi gì thêm, chỉ lẳng lặng nhìn anh chăm chú.

Chỉ nhìn thôi là đủ rồi.

Nhưng ngay giây tiếp theo, lý trí ập đến kéo cô trở về với thực tại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!