Chương 47: Khó theo đuổi (1)

Trước khi ra về, Chu Hành Đoan đem số nước ngọt và khoai tây chiên đã mua chia cho từng bạn trong lớp.

Cậu thậm chí còn tháo cả chuỗi hạt trầm hương đã được khai quang trên cổ tay tặng cho bạn nữ đứng đầu lớp, không quên kèm theo lời nhắn nhủ, đeo nó vào thì thi đâu trúng đó, nhất định sẽ "vượt vũ môn" thành công.

Sau đó, cậu còn để lại số điện thoại, hứa hẹn nếu sau này các bạn thi đỗ lên thủ đô, cậu sẽ tình nguyện làm hướng dẫn viên đưa đi tham quan Bắc Kinh miễn phí.

Chứng kiến cảnh tượng đó, Cố Diểu khẽ mỉm cười.

Chuyến đi về nông thôn lần này tuy chỉ kéo dài một ngày rưỡi nhưng lại vô cùng ý nghĩa.

Ít nhất nó cũng giúp vị thiếu gia kia nhận ra rằng, ở phía bên kia của đô thị phồn hoa, vẫn còn vô số những người bạn cùng trang lứa đang sống và học tập trong một môi trường hoàn toàn khác biệt.

Phải biết trân trọng những nguồn lực quý giá mà mình có, biết lo xa khi đang bình yên và không ngừng nỗ lực để vươn lên, đó mới chính là mục đích thực sự mà Chu Chính Lương muốn nhắm tới khi bắt cậu viết bản thu hoạch dài năm nghìn chữ.

Trên đường trở về, vì rảnh rỗi nên Chu Hành Đoan bắt đầu lân la trò chuyện với cô về người chú hai của mình.

Lúc đầu, cậu chàng nói năng còn khá nghiêm túc. Thế nhưng càng về sau, câu chuyện càng đi chệch quỹ đạo ban đầu.

Cho đến khi cậu bất thình lình thốt ra một câu: "Cô giáo Tiểu Cố này, chị có thấy chú hai đối xử với chị đặc biệt lắm không?"

Giọng điệu ấy nghe già dặn vô cùng, cứ như thể cậu còn dày dạn kinh nghiệm tình trường hơn cả cô vậy.

Cố Diểu không đáp lời, lẳng lặng giả chết.

"Thực ra từ kỳ nghỉ hè lần trước em đã thấy có gì đó sai sai rồi. Nhất là chuyện chú hai đích thân múc canh cho chị, lúc ấy em với dì Lưu ngạc nhiên đến nỗi há hốc mồm."

Dừng lại vài giây, vị thiếu gia nọ nói tiếp: "Chị đừng để tâm đến quá khứ của chú hai nhé. Chú ấy với thím Lương đã ly hôn ba năm rồi, trong thời gian đó cũng chẳng mấy khi liên lạc. Về phương diện tình cảm, chú ấy là người cực kỳ chung tình, điểm này chị cứ yên tâm."

Giới trẻ ngày nay tâm sinh lý phát triển sớm cũng là chuyện thường tình. Thế nhưng, phát triển đến mức "thành tinh" thế này thì đúng là quá sức tưởng tượng.

Cố Diểu nhân cơ hội chuyển chủ đề: "Nhóc con, không phải em đang bí mật yêu sớm đấy chứ?"

Bằng không, mới mười bốn tuổi đầu sao có thể hiểu biết nhiều đến thế?

Chu Hành Đoan như bị chạm đúng tim đen. Nói chính xác hơn là cô đã đoán đúng một nửa. Nhưng chuyện đó cũng chẳng có gì to tát, tuổi trẻ ai mà chẳng có đôi lần rung động.

Nghĩ đoạn, Chu Hành Đoan không nhịn được mà lẩm bẩm: "Em có mù đâu. Chú hai mà không có ý với chị thì việc gì phải làm ra mấy hành động dễ gây hiểu lầm như thế? Nếu không thì chẳng hóa là kẻ lăng nhăng à?"

Cố Diểu đang uống nước, suýt chút nữa đã bị sặc.

Quả đúng là cháu trai ruột, không lệch đi đâu được.

Đặt chai nước xuống, cô nghiêm túc chấn chỉnh: "Thế giới của người lớn phức tạp hơn em tưởng nhiều. Nó không giống như việc trẻ con đi mua kem, chỉ cần chọn đúng vị mình thích là được đâu."

"Ý chị là tiền không phải vạn năng ư?"

Hử? Cố Diểu nghe xong thì nghệch mặt ra.

Ngay sau đó, vị thiếu gia lại bắt đầu phát ngôn gây sốc: "Không sao, chuyện gì mà tiền không giải quyết được thì chú hai em vẫn có thể…"

Tim chợt hẫng một nhịp.

Phản xạ của cơ thể nhanh hơn cả não bộ, Cố Diểu vớ lấy một miếng bánh quy bịt miệng người bên cạnh lại, ép cậu phải "tắt đài" ngay lập tức.

Chu Hành Đoan chỉ còn biết tròn mắt nhìn cô…

Bác tài xế ngồi phía trước quan sát tình hình ở ghế sau qua gương chiếu hậu.

Đích tôn nhà họ Chu ngay từ khi sinh ra đã ngậm chìa khóa vàng, đời này chắc chắn sẽ phải đi theo con đường mà gia tộc vạch sẵn. Thế nhưng, với tính cách đơn thuần thế này, chưa hẳn đã là một lựa chọn phù hợp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!