Chương 29: Bát nước hắt đi không thể lấy lại

Sau ba lần khước từ liên tiếp, Từ Mặc cân nhắc hồi lâu, cuối cùng vẫn quyết định báo cáo chuyện này với Bí thư Chu.

Dù sao thì lãnh đạo cấp cao cũng cần nắm bắt được tình hình.

Trong văn phòng, hơi lạnh phả ra từ điều hòa phủ kín không gian.

Chu Chính Lương vẫn thản nhiên ký tên lên văn kiện, nghe xong cũng chẳng có phản ứng gì đặc biệt. Mãi đến gần năm giờ chiều, anh mới bình thản dặn dò: "Đi hỏi ý kiến của Chủ nhiệm Ủy ban Cải cách và Phát triển đi, ông ấy tự khắc biết phải làm thế nào."

Từ Mặc lập tức hiểu ý.

Chẳng còn nghi ngờ gì nữa, nếu thật sự cần một người đứng ra đại diện, thì vị trưởng ban họ Mạnh với tửu lượng "ba ly đã gục" kia chính là lựa chọn không thể thích hợp hơn.

Suy nghĩ thông suốt, anh ta gật đầu: "Vâng, lát nữa tôi sẽ gọi điện ngay."

Hai ngày sau, Mạnh Trường Quân nhận được chỉ thị tham dự lễ cắt băng khánh thành. Anh ta mở lịch làm việc ra xem, thời gian ấn định vào thứ sáu tuần sau.

Đúng là biết chọn người thật đấy.

Cán bộ ở Ủy ban Cải cách và Phát triển đông như quân nguyên, vậy mà lại chọn đúng người có tửu lượng kém nhất. Họ không sợ anh ta bị đối phương chuốc say khướt rồi lơ mơ "lên nhầm thuyền giặc" hay sao?

Anh ta chỉ biết cười khổ.

Nếu không đoán sai, chung quy đây vẫn là ý đồ của vị bên trên kia. Chủ nhiệm chẳng qua cũng chỉ là nhìn sắc mặt cấp trên mà hành sự thôi.

Buổi tối diễn ra lễ khởi công, Cố Diểu với tư cách là nhân viên cấp cơ sở, những chốn náo nhiệt như thế vốn chẳng liên quan gì đến cô. Cô cứ thế thong thả ở nhà, tập trung chuẩn bị cho email báo cáo định kỳ mỗi tối thứ sáu.

Khoảng tám giờ tối, chị họ gọi điện đến.

Đầu dây bên kia thỉnh thoảng lại vang lên tiếng còi xe in ỏi, Cố Diểu vừa gõ bàn phím vừa hỏi: "Chị đang lái xe à?"

Nhắc đến chuyện này, Văn Tĩnh vô thức liếc nhìn gương chiếu hậu, thấy người đàn ông ngồi trên ghế sau đã ngủ say.

Chị không nhịn được mà cảm thán: "Ông chủ đích thân điểm danh bắt chị đi theo tiếp khách, cứ tưởng tối nay đụng phải ca khó, kết quả lại chỉ có thế thôi."

Là sao? Cố Diểu vẫn còn đang mơ hồ.

Ngay sau đó, Văn Tĩnh đã quăng ra một "quả bom" hạng nặng. Chị thản nhiên nói: "Trưởng ban Mạnh của đơn vị em đang ở trên xe chị đây này."

"…"

Tiếng gõ bàn phím đột ngột dừng lại.

Nín thở mất hai giây, Cố Diểu mới hoàn hồn, dè dặt hỏi lại: "Trưởng ban Mạnh uống quá chén ạ?"

Đâu chỉ quá chén, chính xác phải là say đến bất tỉnh nhân sự rồi.

Văn Tĩnh có chút lo lắng, lát nữa không biết phải làm sao để đôi vai gầy yếu này vác nổi người ta vào nhà đây.

Thế nhưng trước đó, có một tin tức quan trọng chị phải báo trước cho cô em họ của mình.

"Diểu Diểu, em nên chuẩn bị tâm lý đi." Văn Tĩnh đột ngột lên tiếng.

Một câu nói lấp lửng khiến bàn tay đang gõ bàn phím của Cố Diểu khựng lại.

Chị họ nói, trong lễ khởi công tối nay, cậu hai nhà họ Trình đã đưa bạn gái cùng diện kiến, và thân phận của cô gái đi cùng anh… quả thực không hề đơn giản.

"Dự án khu nghỉ dưỡng kể từ khi lập hồ sơ đến nay tiến triển không mấy thuận lợi. Tuần trước, công ty bên phía Hồng Kông đột ngột thay đổi ý định vào sát giờ ký kết, khiến dự án rơi vào cảnh thiếu hụt nguồn vốn trầm trọng.

Hiện tại, Hằng Viễn đang rất cần Tập đoàn Đường thị ra tay cứu trợ. Vừa hay đại tiểu thư nhà họ Đường cũng mới về nước, cô ta vốn là thanh mai trúc mã với cậu hai nhà họ Trình, lại thầm thương trộm nhớ cậu ta suốt nhiều năm. Dựa trên những thông tin rò rỉ trong giới, có lẽ hai nhà Trình Đường đang có ý định kết thông gia."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!