Chương 27: Chính tam phẩm

Từ quận Tây Thành về đến khu tập thể mất gần nửa giờ ngồi xe.

Trên đường về, chị họ gọi điện tới để hóng chuyện cho bằng được.

Cố Diểu bất lực: "Thôi đi chị, tầm tuổi đó người ta chắc chắn là có gia đình rồi."

Ôi… Đã kết hôn rồi sao? Tiếc thật đấy.

Im lặng một lát, Văn Tĩnh hỏi: "Hôm nay em đến hội quán Dự Phong, có gặp vợ anh ta không?"

Cái đó thì không.

"Lãnh đạo của bọn em là người thủ đô, phu nhân chắc thường trú ở bên đó." Cố Diểu lấy tai nghe Bluetooth kết nối với điện thoại rồi cất máy vào túi xách, dự định xuống xe buýt rồi ghé qua siêu thị.

"Mà này, lãnh đạo của em rốt cuộc là cấp bậc gì thế? Được điều động từ thủ đô tới thì chống lưng thường rất mạnh đấy." Văn Tĩnh tò mò hỏi.

Gia thế của Bí thư Chu vốn là một ẩn số. Nhưng theo như lời chị Lam từng tiết lộ trước đó, lai lịch của vị đại lãnh đạo này quả thực không hề tầm thường.

Còn về cấp bậc cụ thể…

Cô suy nghĩ một chút rồi đưa ra một phạm vi ước chừng: "Chắc là… tương đương với chính tam phẩm thời xưa."

Chính tam phẩm sao?

Đầu óc Văn Tĩnh xoay chuyển một vòng nhưng tạm thời vẫn chưa thể đối chiếu được với thực tế. Mà thôi bỏ đi, vòng vo tam quốc quá rồi, phải đi vào chủ đề chính thôi.

"Tối qua, chị thấy cậu hai mượn rượu giải sầu ở câu lạc bộ, hai đứa hiện giờ thế nào rồi?" Văn Tĩnh chẳng lo gì khác, chỉ sợ cô em họ cứ dùng dằng không dứt để rồi tự chuốc lấy khổ đau.

Con gái trong chuyện tình cảm khó tránh khỏi chịu phần thua thiệt. Ở đất Cùng Hải này Cố Diểu chỉ có mỗi mình cô là người thân, vậy nên Văn Tĩnh không thể không quan tâm.

Thế nhưng, phản ứng của Cố Diểu lại bình thản đến lạ kỳ. Cô nói: "Em đề nghị chia tay rồi, nhưng anh ấy không đồng ý."

Vậy nên?

Không có vế sau. Hiện tại có lẽ em họ đang đơn phương cắt đứt liên lạc, thực hiện trọn gói quy trình chặn số, hủy kết bạn.

Nhìn thì có vẻ tuyệt tình nhẫn tâm, nhưng thực chất chẳng thể qua mắt được Văn Tĩnh. Cô quá hiểu tính cách em mình, dù có muốn chấm dứt một mối quan hệ, Cố Diểu cũng sẽ không bao giờ chọn cách xử lý lạnh lùng như vậy.

Nghĩ đến đây, Văn Tĩnh khẽ nhíu mày: "Bữa cơm Hồng Môn Yến lần trước rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?"

Dù không biết cụ thể tình hình, nhưng cô cảm nhận được rằng hôm đó em mình và người nhà họ Trình đã xảy ra xích mích rất lớn.

Đầu dây bên kia vang lên tiếng cười lạnh lẽo.

"Lúc sắp về, Trình phu nhân đưa ra một bản thỏa thuận tiền hôn nhân rồi bị em mắng ngược lại. Kết quả là Trình Mục lại ba phải hùa theo, cho rằng em đang gây sự vô lý."

Hồi tưởng lại chuyện cũ, Cố Diểu vẫn cảm thấy mỉa mai vô cùng.

Bản thỏa thuận đó nhìn bề ngoài thì mọi điều khoản đều có lợi cho nhà họ Cố, hoàn toàn là vì tốt cho cô. Nhưng kỳ thực, nó khiến người ta cảm thấy ghê tởm vô cùng.

Cố Diểu nhếch môi rồi cất giọng hờ hững: "Nếu em là hạng con gái ngây thơ lụy tình, thì chắc lúc đó đã cảm động đến phát khóc rồi."

Đó chính là chỗ cao tay của Trình phu nhân.

Bà ta không hài lòng chuyện hai người ở bên nhau nhưng không nói thẳng toẹt ra, mà lại chọn một lối đi riêng, giả vờ tỏ ra thiện chí, bao dung, rồi dùng chính con trai ruột của mình làm quân cờ.

Trình Mục quả thực không có não.

Cô cũng chẳng buồn giải thích cho bạn trai hiểu, bởi điều đó không cần thiết. Đang trong giai đoạn hẹn hò, nếu việc gì cũng phải tính toán, so đo thì quá mệt mỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!