Chương 26: Dưa chín ép

Khoảng thời gian tiếp sau đó, việc dạy và học diễn ra vô cùng thuận lợi.

Biết cô lắm chiêu, lại hay đưa ra những câu hỏi mang tính đánh đố, Chu Hành Đoan không dám lơ là dù chỉ một giây. Dáng vẻ tập trung cao độ của cậu lúc này quả thực rất giống với một vị lãnh đạo nào đó.

Bốn mươi phút trôi qua lúc nào không hay.

Cố Diểu biết điểm dừng nên không tiếp tục tăng thêm độ khó. Bởi cái gì quá cũng sẽ có hại, dù là một hạt giống có thiên phú đến đâu thì cũng cần có thời gian để dung nạp kiến thức.

Theo thời khóa biểu mà thư ký Từ gửi, buổi học này vẫn còn lại nửa tiếng, đủ để cô chơi một ván game giải trí với đại thiếu gia.

Nói là làm.

Cô lặng lẽ cầm lấy tay cầm chơi game, ngồi khoanh chân trên thảm trải sàn cạnh ghế sofa.

Chu Hành Đoan đặt bút xuống, chậm rãi cúi đầu nhìn cô giáo Tiểu Cố rồi hỏi một câu đầy ẩn ý: "Cô giáo có bạn trai chưa ạ?"

?!

Cố Diểu thầm cảm thấy may mắn vì lúc đó mình không uống nước, nếu không chắc chắn đã phun ra ngoài.

Bảo cậu nhóc này vô lễ thì cũng không hẳn, vì cậu vẫn dùng kính ngữ rất đàng hoàng. Cô cũng chẳng muốn chấp nhặt với trẻ con làm gì.

"Lần đầu gặp mặt, tốt nhất đừng nên dò hỏi chuyện riêng tư."

Cô từ chối trả lời một cách thẳng thừng.

Chu Hành Đoan thấy cũng có lý, bèn gật đầu tán thành: "Cũng đúng, vậy để lần sau em hỏi tiếp."

"…"

Cuộc so tài giữa hai học sinh giỏi diễn ra vô cùng gay cấn, kỹ năng của cả hai đều không phải dạng vừa. Nhất là cô giáo Tiểu Cố, nhìn thì có vẻ mềm mỏng, nhưng khi tung chiêu sát thủ lại cực kỳ dứt khoát, không chút nể nang.

Trong những trận đấu đôi, Chu Hành Đoan chưa bao giờ cảm thấy sảng khoái đến thế. Đến mức mà trong phút chốc, cậu đã quên sạch ba điều mà thủ trưởng bố đã dặn trước khi rời đi.

Mãi đến khi dì Lưu lên tiếng nhắc nhở.

Như một gáo nước lạnh dội xuống, hứng khởi bỗng chốc tắt ngóm.

Ban đầu, Cố Diểu cứ ngỡ phụ huynh kiểm soát gắt gao các thiết bị điện tử là để ngăn chặn con trai nghiện game. Nhưng sau khi nghe dì Lưu kể lại, cô mới biết ngay cả thời gian hoạt động thị giác của đại thiếu gia cũng có những quy định và giới hạn rõ ràng.

Chu Hành Đoan sau này muốn nghiên cứu và phát triển chip bán dẫn, nhưng cha cậu lại nhất quyết muốn cậu vào quân đội.

Cố Diểu cảm thấy hết sức khó hiểu.

Muốn con nối nghiệp mình thì phải đi theo con đường chính trị mới đúng, sao lại nhảy vọt sang đi lính như vậy?

Trong lúc đó, Chu Hành Đoan lại hào hứng chia sẻ rất nhiều ý tưởng về lĩnh vực chip bán dẫn. Không khó để nhận ra lượng kiến thức tích lũy và hiểu biết của cậu đã vượt xa bạn bè cùng trang lứa đến hàng chục lần.

Cậu thực sự đã dành trọn tâm huyết cho ngành công nghiệp này.

Mới mười bốn tuổi mà đã định vị được thế mạnh của bản thân và nỗ lực theo đuổi lý tưởng, đây quả thực là điều vô cùng đáng quý.

Sự phản đối của lãnh đạo khiến người ta không sao hiểu nổi.

Nếu đổi lại là cô, chỉ cần con cái có đam mê thì cô nhất định sẽ ủng hộ hết lòng.

Ôi!

Nghĩ đi đâu xa xôi quá rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!