Thấm thoắt đã hơn nửa tháng trôi qua.
Tiết trời đang vào những ngày nắng nóng đỉnh điểm của mùa hạ, khiến cả phòng làm việc dường như cũng rơi vào trạng thái uể oải nhất trong năm. Mọi người bình thường chỉ quanh quẩn với nhịp sống đơn điệu từ nhà đến cơ quan, cuối tuần hầu như cũng chỉ ru rú trong nhà tận hưởng máy điều hòa, chẳng mấy ai có đủ dũng khí để dạo bước dưới cái nắng gắt như thiêu như đốt.
Thế nhưng, Cố Diểu là một ngoại lệ.
Để hoàn thành thật tốt trọng trách cải cách hệ thống, cô đã dốc hết tâm tư và sức lực. Chỉ trong vỏn vẹn hai tuần, cô tận dụng mọi khoảng thời gian sau giờ làm và kỳ nghỉ phép, đơn thương độc mã khảo sát mười hai công ty tham gia đấu thầu.
Cô khéo léo tìm hiểu tường tận tình hình kinh doanh của họ mà không để lộ thân phận, nhằm có được căn cứ và tiêu chuẩn đánh giá xác thực nhất cho buổi đấu thầu sắp tới.
So với quy mô đại trà, cô coi trọng hiệu suất và sự gắn kết của đội ngũ hơn. Nhờ vậy, trong lòng cô đã sớm có những cái tên dự phòng tiềm năng. Nếu không có gì bất ngờ, danh sách cuối cùng có lẽ sẽ là…
Dòng suy nghĩ bị cắt ngang bởi tiếng rung của điện thoại. Màn hình hiển thị ba chữ "thư ký Từ".
Cố Diểu vội vàng ngồi thẳng người dậy, nhấn nút nghe. Cứ ngỡ là chuyện liên quan đến công việc, nào ngờ lại là việc tư.
Sau vài câu chào hỏi xã giao, đối phương bất chợt hỏi cô rằng ngày trước đi học, thành tích môn vật lý thế nào.
Cố Diểu chưa hiểu đầu đuôi ra sao, chỉ thành thật đáp: "Cũng bình thường thôi ạ. Năm lớp mười hai tôi có tham gia kỳ thi học sinh giỏi vật lý cấp thành phố, nhưng không giành được ngôi vị quán quân."
Cô nói thiếu mất một nửa. Năm đó, cô chỉ kém người đứng đầu đúng hai điểm. Nguyên nhân là vì giữa buổi thi cô bất ngờ đến kỳ kinh nguyệt, bị phân tâm nên trạng thái thi đấu không tốt, chiếc cúp vô địch mới tuột khỏi tầm tay.
Tuy nhiên, trong mắt Từ Mặc, danh hiệu thủ khoa khối tự nhiên của thành phố Cùng Hải và sinh viên xuất sắc của Đại học Thủ đô đã là quá đủ.
Anh ta bày tỏ mục đích của cuộc gọi này: "Nhà Bí thư Chu có đứa nhỏ đang được nghỉ hè, sẽ tới Cùng Hải ở tạm một thời gian. Cậu bé đang cần gấp một gia sư dạy kèm môn vật lý. Nếu Tiểu Cố có nhã ý thì có thể bàn bạc với tôi về mức lương."
Dạy kèm cho con em nhà lãnh đạo sao?
Cố Diểu thoáng lặng đi.
Ngoài kia có biết bao trung tâm luyện thi chuyên nghiệp, tùy ý chọn bừa một nơi chắc hẳn đều giỏi hơn cô. Quan trọng hơn là, ngần ấy năm không đụng tới sách vở, nhỡ đâu dạy không tốt chẳng phải sẽ làm hỏng tương lai của con cái người ta sao?
Đang mải mê suy nghĩ để tìm cách từ chối khéo, cô lại nghe thấy Từ Mặc nói thêm: "Đừng từ chối vội. Chút nữa tôi sẽ gửi mức lương theo ngày và lịch trình học cho cô, xem xong rồi hãy quyết định cũng chưa muộn."
Nghe đối phương nói vậy, Cố Diểu thực sự cũng có chút động lòng. Gia đình quan chức cấp cao thường chú trọng đến việc giáo dục con cái, không khó để đoán ra thù lao chắc chắn sẽ rất hậu hĩnh.
Thêm vào đó, chuyện về những tòa nhà bỏ hoang ở huyện Đường, nếu không nhờ Bí thư Chu ra mặt thì có lẽ đến nay những người mua nhà vẫn chưa thể đòi lại quyền lợi chính đáng cho mình.
Thôi được rồi, cứ xem như đây là cách cô thay mặt người dân quê hương trả ơn anh vậy. Dù sao cũng chỉ là ngắn hạn, tối đa không quá hai tháng.
Sau khi nghĩ thông suốt, cô nhấn vào WeChat định trả lời thư ký Từ, đúng lúc đối phương gửi tới mức thù lao.
Cố Diểu đọc đi đọc lại con số trên màn hình, cứ ngỡ mắt mình bị hoa.
Bao nhiêu cơ?
Cô thật sự nghi ngờ thư ký Từ đang cố tình "chơi xỏ" lãnh đạo bằng cách viết thừa một chữ số không vào.
Khẽ thở hắt ra một hơi, đây là lần đầu tiên cô cảm thấy áp lực đè nặng lên vai chỉ vì bản thân được trả giá quá cao.
Do dự vài giây, cô quyết định thử mặc cả xuống.
Cố Diểu nhắn: [Về khoản thù lao này, không thể thương lượng thêm sao ạ?]
Ở đầu dây bên kia, Từ Mặc không khỏi nhướn mày.
Chê ít sao?
Anh ta mỉm cười, gõ chữ: [Cô cứ đưa ra mức giá mong muốn, tôi sẽ trao đổi lại với Bí thư Chu.]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!