Chương 22: Phúc phần ở phía sau

Ít phút sau, chiếc Porsche rồ ga lao đi.

Không ngoài dự đoán, cuối cùng chẳng ai chịu nhượng bộ ai.

Trong những ngày tĩnh lặng để bản thân bình tâm lại, Cố Diểu bắt đầu xem xét lại mối quan hệ giữa hai người.

Hợp hay tan, trong lòng cô sớm đã có quyết định, chỉ là cô vẫn mãi không hiểu nổi. Rõ ràng lúc ban đầu, cô thật sự thích anh, nhưng tại sao tình cảm dành cho một người lại hao mòn dần theo năm tháng?

Cố Diểu đã tự hỏi chính mình vô số lần rằng cô có thực sự muốn một tương lai cùng Trình Mục hay không.

Cho dù muốn thì cũng chẳng thấy có chút hy vọng nào. Bởi lẽ, cậu hai nhà họ Trình chưa bao giờ mang lại cho cô niềm tin.

Kỳ nghỉ trôi qua trong bầu không khí ảm đạm.

Thứ Hai đi làm, Hạ Vi thấy sắc mặt cô có chút tiều tụy, bèn ghé sát vào trêu chọc: "Không thể nào, đi công tác cùng lãnh đạo cấp cao mà lại để bị đói đến gầy rộc đi thế này à?"

Gầy đi đâu mà gầy. Chỉ là cô quên ăn sáng mà thôi.

"Thôi không đùa nữa." Hạ Vi nhìn ra cửa rồi hạ thấp giọng hỏi: "Thứ sáu tuần trước, trưởng phòng bảo mọi người viết phương án cải cách hệ thống, cậu đã có ý tưởng gì chưa?"

Chính chủ còn chưa kịp đáp lời thì Dương Lam đã khệ nệ đi vào với cái bụng bầu vượt mặt, không chút nể nang mà vạch trần: "Cô cứ nói thẳng là muốn chép bài của người ta đi cho rồi."

"Sao lại gọi là chép chứ? Chỉ tham khảo chút thôi mà." Hạ Vi cười híp mí đính chính.

Thế nhưng, cô nàng đã phải thất vọng. Cố Diểu chậm rãi cắm USB vào máy, mở tài liệu lên.

Người phía sau rướn cổ nhìn kỹ một hồi.

Ờ… Mới viết được đúng mười chữ?

Dương Lam đặt ly nước xuống, hờ hững buông một câu: "Cứ viết đại đi, dù sao viết tốt đến mấy thì kết quả cuối cùng cũng như nhau thôi."

Ý gì đây?

Hai cô đồng nghiệp trẻ vào phòng Dự án cùng một thời điểm và mới được vào biên chế chính thức chưa đầy hai tháng, nên dĩ nhiên không hiểu được thâm ý trong câu nói đó.

Nhưng rất nhanh thôi, Cố Diểu sẽ được tự mình trải nghiệm.

Tối hôm đó, cô ở lại đơn vị tăng ca, cũng may kịp gửi tài liệu vào hòm thư của trưởng phòng trước khi tòa nhà văn phòng ngắt điện.

Vì thời gian gấp rút nên ngay ngày hôm sau, bản phương án xuất sắc nhất của phòng đã được trình lên bàn làm việc của trưởng ban Mạnh.

Trong văn phòng, không khí lạnh từ điều hòa lan tỏa.

Sau khi xem lướt qua một lượt, Mạnh Trường Quân lật lại trang đầu, nhìn chằm chằm vào phần ký tên. Ngón tay anh ta gõ nhẹ lên mặt bàn, thản nhiên đặt câu hỏi: "Dựa theo danh mục này thì gần như 70% hệ thống phải thay máu hoàn toàn. Đã phải thay đổi nhiều mảng như vậy, tại sao không dứt khoát đập đi xây lại, mà lại chọn cách vá chỗ nọ đắp chỗ kia? Chẳng phải vừa tốn công vừa tốn sức sao?"

Hứa Đông Bình khựng lại.

Ông ngần ngừ mất hai giây rồi mới đưa ra lý do: "Chủ yếu là vì vấn đề chi phí, kinh phí của phòng có hạn nên tiết kiệm được bao nhiêu hay bấy nhiêu."

Nói đoạn, ông còn bổ sung thêm một câu: "Mặc dù hệ thống cũ có nhiều lỗ hổng nhưng cấu trúc tổng thể tương đối hoàn thiện. Tôi cho rằng không cần phải huy động nguồn lực quá lớn, chỉ cần tối ưu hóa trên nền tảng sẵn có là được."

"Phương án này do ai làm?" Mạnh Trường Quân hỏi.

Ở phần ký tên chỉ ghi là Phòng Dự án.

Tập thể hợp tác sao?

E là khó có khả năng này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!