"Chủ đề chính" này có lẽ mới là mục đích thực sự mà đối phương chủ động muốn gặp cô.
Cố Diểu không nói gì, để mặc Trình Mục nắm tay dẫn ra phòng khách. Sau khi Trình phu nhân dặn dò người làm dâng trà, cả hai lần lượt ngồi xuống phía đối diện.
Vài phút sau, một bản thỏa thuận tiền hôn nhân được đặt ngay ngắn trước mặt.
Phản ứng của Trình Mục vô cùng kịch liệt. Anh ngẩng phắt lên nhìn thẳng vào mắt mẹ mình, hỏi: "Mẹ, thế này là có ý gì?"
Bà Trình ra hiệu cho con trai đừng nóng nảy.
"Đừng hiểu lầm, bên trong không có điều khoản nào khắt khe cả, cứ để cô Cố xem qua trước đã."
Lời lẽ rất thẳng thắn, không chút vòng vo câu nệ.
Trình Mục còn định nói gì đó nhưng đã bị Cố Diểu, người nãy giờ vẫn giữ im lặng ngăn cản.
Cô đưa tay cầm lấy bản thỏa thuận, bắt đầu lật xem kỹ lưỡng từ trang đầu tiên. Là người trong cuộc nhưng sắc mặt cô lại bình thản đến lạ, so với Trình Mục đang bồn chồn lo lắng, Cố Diểu trông giống một vị khách nhàn nhã đang đứng xem kịch hơn.
Thực lòng mà nói, cô cảm thấy rất hiếu kỳ. Sau món cá tùng quế ban nãy, Trình phu nhân còn dày công chuẩn bị thêm "món quà" gì cho cô nữa đây.
Đối với một danh gia vọng tộc như nhà họ Trình, nội dung trong bản hợp đồng này không được coi là khắt khe, thậm chí còn có vẻ rất thành ý đó chứ.
Chẳng hạn, nếu sau khi kết hôn sinh được con trai ngay thì sẽ thưởng năm mươi triệu tệ.
Hay như mọi việc lớn nhỏ trong đám cưới đều do nhà trai đứng ra lo liệu và quyết định, cha mẹ nhà gái không cần bỏ tiền, cũng không cần góp sức, chỉ cần đến tham dự đúng giờ vào ngày diễn ra hôn lễ là được.
Đặc biệt có một điều khoản mà Cố Diểu phải đọc đi đọc lại vài lần.
Thỏa thuận ghi rõ sau khi kết hôn, đàng gái phải gánh vác trách nhiệm phò tá chồng, dạy dỗ con cái, dành toàn bộ tâm sức cho gia đình. Nếu thể hiện tốt, sinh hoạt phí mỗi tháng sẽ được cộng thêm một trăm nghìn tệ.
Điểm mấu chốt nằm ở chỗ "toàn bộ tâm sức".
Điều này đồng nghĩa với việc từ một cán bộ nhà nước, cô sẽ lập tức trở thành bà nội trợ toàn thời gian, mức lương từ bốn nghìn nhảy vọt lên một trăm nghìn chỉ nhờ một tờ giấy đăng ký kết hôn.
Nghe qua thì đây đúng là một vụ làm ăn cầm chắc phần thắng, chỉ có kẻ ngốc mới giả vờ thanh cao. Thế nhưng Cố Diểu học hành khổ cực ngần ấy năm, ngay từ lúc từ bỏ công việc lương cao ở các tập đoàn công nghệ lớn, đời cô đã định sẵn không có duyên với tiền bạc.
Có lẽ, cô đúng là một kẻ ngốc thật.
Chẳng hạn như lúc này, cô vẫn có thể giữ phong thái lịch sự mà chỉnh lại đối phương: "Thịt cá tùng quế thơm ngon là vì môi trường sinh trưởng của nó đòi hỏi chất lượng nước cực cao. Món ăn vừa rồi không phải do dùng sai nguyên liệu, mà là do trình độ của người nấu quá kém thôi."
Nói xong, Cố Diểu đứng dậy cáo từ.
Trình Mục vẫn còn ngơ ngác, không hiểu sao cuộc trò chuyện đang diễn ra tốt đẹp lại đột nhiên trở thành…
Thấy dáng vẻ hoảng hốt của con trai, Trình phu nhân vẫn ngồi yên tại chỗ, hoàn toàn không có ý định giữ người lại.
Không ngờ trước khi đi, cô gái nhỏ ấy còn lịch sự bổ sung thêm một câu: "Thưa Trình phu nhân, cảm ơn sự tiếp đãi của bác. Thật vinh hạnh cho cháu khi hôm nay được tận mắt chứng kiến thế nào gọi là đầu bếp đẳng cấp quốc tế."
Sắc mặt người phụ nữ ngồi trên ghế sofa lập tức trở nên cực kỳ khó coi.
Một cú đáp trả đầy ngoạn mục.
Cô đang mỉa mai bà dù xuất thân hào môn, đường đường là chủ mẫu của gia tộc nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.
Tận mắt nhìn bóng lưng cô gái biến mất sau cánh cổng, Trình Mục không kịp nói nhiều, chỉ chào mẹ một tiếng rồi vội vàng cầm chìa khóa xe đuổi theo.
Thứ hỗn xược!
Trình phu nhân tức nghẹn họng, thẳng tay ném mạnh tách trà xuống sàn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!