Sau khi nghe cô kể lại sơ bộ đầu đuôi sự việc, người chị họ kinh ngạc đến mức ngây người.
Phải một lúc lâu sau, Văn Tĩnh mới hoàn hồn, lẩm bẩm: "Thiếu gì cách mà sao cứ phải chọn cách ngu nhất thế không biết."
Đúng vậy, Cố Diểu cũng chẳng biết nói gì thêm. Nhưng dù sao đi nữa, cô vẫn muốn được nghe anh giải thích trực tiếp.
Bữa tối ăn hơi quá đà nên sau khi cúp điện thoại, cô ngồi vào máy tính để phác thảo phương án cải cách hệ thống.
Đến khoảng mười giờ, thấy thời gian không còn sớm, Cố Diểu lấy váy ngủ vào phòng tắm định tắm rửa.
Đúng lúc này, chiếc điện thoại trên bàn làm việc đổ chuông.
Màn hình hiển thị hai chữ "Trình Mục".
Cô mất mấy giây quan sát để xác nhận không lầm, rồi nhấn nút nghe máy với tâm trạng phức tạp.
"Diểu Diểu, có một tin tốt đây."
Đó là câu đầu tiên bạn trai nói với cô sau bảy ngày ròng rã mất liên lạc. Cố Diểu vừa định mở lời thì đã bị những lời tiếp theo của đối phương làm cho đứng hình.
Anh nói: "Ngày mai em có rảnh không? Mẹ anh muốn gặp em."
Cái gì cơ??
Cô ngỡ như mình vừa gặp ảo giác.
"Anh nói gì?" Cố Diểu hỏi lại.
Đầu dây bên kia im lặng một lát, rồi vang lên tiếng cười vui vẻ của cậu hai nhà họ Trình: "Lần đầu gặp phụ huynh, anh biết em thấy căng thẳng. Đừng lo, anh sẽ ở bên cạnh em suốt quá trình, coi như là diễn tập trước khi kết hôn đi."
"…"
Chuyện này thật sự quá viển vông.
Cố Diểu nghi tên này đang say rượu, chẳng buồn đôi co với kẻ say, cô nhíu mày nói: "Đưa máy cho trợ lý của anh đi."
"Diểu Diểu, những gì anh vừa nói là thật đấy."
Nhận ra bạn gái đang xem lời nói của mình như trò đùa, Trình Mục đành bất đắc dĩ lặp lại: "Mười giờ sáng mai, anh sẽ đến đón em ở cổng khu tập thể, chúng ta không gặp không về."
Theo bản năng, cô muốn từ chối.
Nhưng rồi nghĩ thế nào, cô lại đổi ý.
Trình phu nhân đã chủ động muốn gặp, cô là phận hậu bối, nếu thẳng thừng né tránh thì thật không phải phép.
Thôi thì cứ đi vậy. Chẳng qua cũng chỉ là một bữa cơm.
Dù thế, lễ nghĩa cần thiết vẫn không thể thiếu.
Sáng sớm hôm sau, Cố Diểu thức dậy từ lúc sáu giờ. Sau khi chuẩn bị xong xuôi, cô xuống lầu đi đến trung tâm thương mại gần đó để chọn quà cho bố mẹ Trình Mục.
Trong lúc đó, cô gọi điện cho cô giáo Thẩm để xin ý kiến.
Chủ nhiệm Cố vừa nghe tin con gái định đến nhà trai thì giọng nói đã tăng thêm mấy tông: "Bát tự còn chưa thấy đâu mà đã kéo người ta đi gặp bố mẹ, ra thể thống gì cơ chứ!"
"Ông nhỏ tiếng một chút." Thẩm Mẫn giành lấy điện thoại, an ủi con gái: "Gặp mặt sớm cũng tốt, mình cũng cần biết rõ về người ta thì mới biết đường tính chuyện sau này."
Cô hiểu ý của mẹ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!