Chương 17: Né tránh hiềm nghi

Đi công tác bên ngoài, chăm sóc đồng chí nữ là việc nên làm. Dù sao cũng chỉ là một chiếc áo khoác thôi.

Ban đầu, Bí thư Chu bảo anh ta đi hỏi mượn tài xế chiếc chăn mỏng dự phòng, nhưng không may là chiếc chăn đó đã bị một vị trưởng ban khác "trưng dụng" trước.

Đàn ông con trai gì mà cũng sợ lạnh thế không biết.

Từ Mặc không còn cách nào khác, trong lúc cấp bách định cởi luôn chiếc áo sơ mi của mình ra.

Cũng tại mạch não của anh ta hơi lạ đời, suy nghĩ chẳng chu toàn, kết quả là mới cởi được một nửa thì ánh mắt lạnh lẽo của vị lãnh đạo cấp cao bên cạnh quét tới, anh ta lúc này mới bừng tỉnh.

Trước mặt bàn dân thiên hạ mà lại cởi áo tháo thắt lưng thì còn ra thể thống gì nữa.

Cũng may Bí thư Chu đã ngăn lại kịp thời.

Từ Mặc vô cùng cảm kích, đang do dự thì bàn tay với những khớp xương rõ ràng của người đàn ông đã đưa chiếc áo khoác sang, ra hiệu cho anh ta mang đi đắp cho cô gái nhỏ.

Đúng vậy.

Sự việc đơn giản chỉ có thế.

Anh ta an ủi Tiểu Cố: [Đừng nghĩ nhiều, nếu thấy ngại thì cứ tìm cơ hội lén đưa lại cho tôi.]

??

Tại sao… lại phải lén?

Đầu óc Cố Diểu càng thêm mờ mịt.

Tư duy của hai người họ hiển nhiên chẳng ăn nhập với nhau. Cuối cùng, việc giao tiếp không mang lại hiệu quả nên cô đành bỏ cuộc.

Suốt quãng đường còn lại, cô gái nhỏ ôm lấy chiếc áo khoác, tâm trí treo ngược cành cây.

Chiếc xe Coaster tiến vào khu vực nội thành, phanh lại trước vạch kẻ đường dành cho người đi bộ.

Lực quán tính khiến Cố Diểu đổ người về phía trước. Trong khoảnh khắc, mùi hương nam tính nồng đậm xộc thẳng vào cánh mũi. Trì độn mất hai giây, cô như bị bỏng mà vội đặt chiếc áo sang một bên, tim đập nhanh một cách lạ thường.

Đó là một biểu hiện sinh lý của sự căng thẳng.

Thật khó lòng giải thích.

Cảm giác giống như lãnh địa cá nhân bị xâm chiếm một cách vô cớ, và phản ứng đầu tiên của cô là muốn "trục xuất" nó ra khỏi biên giới.

Trong xe yên tĩnh đến lạ kỳ.

Sau khi trấn tĩnh lại, ánh mắt Cố Diểu nhìn xuống món đồ bên cạnh.

Áo khoác công vụ có chất vải mềm mại, sắc xanh thẫm dưới ánh đèn trần xe mang lại một cảm giác thật uy nghiêm. Cũng giống hệt như chủ nhân của nó, mười mấy năm bôn ba trong chốn quan trường đã tôi luyện nên sự ung dung và bình tĩnh, khiến anh luôn có thể dễ dàng kiểm soát cục diện.

Các cụ ngày xưa thường bảo, muốn trấn trạch thì cần vật có dương khí cực thịnh. Vị lãnh đạo có khí thế mạnh mẽ như vậy, áo của anh chắc hẳn rất hợp để treo trước cửa trừ tà.

Lúc xuống xe, khung cảnh lại quen thuộc như cũ.

Các quan chức và cán bộ địa phương đã đợi sẵn từ sớm, hai bên bắt tay giới thiệu, sau đó một nhóm người vây quanh hộ tống Chu Chính Lương tiến về nơi nghỉ ngơi.

Đó là một căn homestay nằm ở vùng ngoại ô. Cách bài trí trang nhã, mang đậm phong cách Trung Hoa cổ điển.

Đứng giữa sân nhìn quanh một lượt, trong lòng Cố Diểu không khỏi cảm thán.

So sánh người với người chỉ cảm thấy tức điên!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!