Chương 16: Áo khoác nam giới

Cố Diểu chẳng hề hay biết những suy nghĩ đang ngổn ngang trong lòng cha, nhưng với cô, nói ra được hết nỗi lòng thật sự cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Một lát sau, chiếc đồng hồ trong phòng khách điểm tám giờ đúng.

Cố Kính Minh bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ. Ông với tay lấy chìa khóa xe trên ngăn kệ phía sau, ra hiệu cho con gái: "Sửa soạn chút đi, bố đưa con về khách sạn."

"Không cần đâu ạ, tối nay con ở lại nhà, lãnh đạo đồng ý rồi."

Vừa dứt lời, cô đã nghe thấy tiếng cô giáo Thẩm kinh ngạc thốt lên: "Đến cả thời gian tan làm mà cũng phải báo cáo với cấp trên sao?"

"Tất nhiên rồi, đang trong kỳ công tác thì đây là vấn đề kỷ luật tối thiểu." Cố Kính Minh nói xong bèn đặt lại chìa khóa xuống, xắn tay áo đi về phía bếp: "Để tôi rửa bát cho, bà vào trải giường cho con đi."

Đồng chí Tiểu Cố lập tức giơ tay đề nghị: "Bố ngủ phòng khách đi, con muốn ngủ với mẹ…"

Chưa kịp nói hết đã bị Chủ nhiệm Cố phũ phàng cắt ngang: "Miễn bàn."

Ơ kìa!

Cố Diểu nhìn sang cô giáo Thẩm cầu cứu. Bà chỉ mỉm cười, xoa đầu cô vỗ về: "Ngoan nào, để lần sau nhé."

"…"

Lúc nào cũng là lần sau. Thật khiến người ta nản lòng quá đi mất!

Trước khi đi ngủ, cô mở giao diện WeChat lên. Tin nhắn gửi cho Trình Mục hồi sáng vẫn bặt vô âm tín. Cô thử gọi điện thoại, nhưng đầu dây bên kia chỉ vang lên những tiếng tút tút liên hồi.

Cô nhíu mày, chẳng lẽ anh bị tạm giam thật sao?

Trong đầu cô lại hiện lên hình ảnh vị lãnh đạo nào đó nghiêm nghị dặn dò thư ký Từ làm việc khi ngồi trên xe công vụ sáng nay.

Người ta thường bảo: văn không bằng thương, thương không bằng chính.

Trước quyền lực tối thượng, chủ tịch tập đoàn Hằng Viễn đã là gì, Bí thư Chu liệu có cần phải nể mặt ông ta không?

Áp mặt vào gối, Cố Diểu cố kìm nén sự thôi thúc muốn hỏi thăm tình hình từ thư ký Từ, tự nhủ bản thân phải thật bình tĩnh.

Chuyện gì cũng phải suy nghĩ chín chắn rồi mới làm. Hy vọng cậu hai nhà họ Trình sau phen này có thể rút ra bài học xương máu. Còn cả buổi livestream cầu hôn kia nữa, anh vẫn nợ cô một lời giải thích.

Nhìn chằm chằm lên trần phòng ngủ, trong cơn mơ màng, những chuyện xảy ra giữa hai người trong nửa năm hẹn hò cứ thế lướt qua tâm trí.

Cô khẽ thở dài rồi đưa ra kết luận, hóa ra yêu đương cũng chỉ đến thế mà thôi.

Cùng lúc đó, tại khách sạn Quân Di.

Cuộc tọa đàm về dự án bất động sản bỏ hoang kéo dài suốt bốn mươi phút cuối cùng cũng kết thúc bằng một phương án giải quyết sơ bộ từ phía Huyện ủy.

Đợi mọi người tản đi hết, Từ Mặc ở lại để rà soát lại lịch trình khảo sát cho ngày mai.

Trong lúc xem xét, phát hiện trong danh sách cán bộ đi cùng đột nhiên xuất hiện thêm một cái tên mới, anh ta lẩm bẩm: "Nếu tôi nhớ không lầm thì cái tên này mới được thêm vào hồi chiều."

Vừa nói, Từ Mặc vừa đẩy chiếc máy tính về phía bàn trà để lãnh đạo xem qua.

Phòng khách chìm trong tĩnh lặng.

Dưới ánh đèn sáng trắng, Chu Chính Lương ngồi vắt chéo chân trên ghế sofa. Anh khép hờ mắt, đưa tay day nhẹ chân mày, gương mặt không chút gợn sóng.

Chẳng cần nhìn, anh cũng đoán ra người vừa được thêm vào là ai.

Chủ nhiệm Văn phòng Thanh tra, Cố Kính Minh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!